Gần một tháng nay, Thiên Ma liên tục có những điều động bất thường, ma sát biên giới ngày càng gia tăng. Nhưng không ngờ chúng lại hành động lớn đến vậy."
"Chỉ trong một đêm, sáu cứ điểm bị san bằng, hơn một trăm tu sĩ mất tích. Phải biết rằng mỗi năm tổng số tu sĩ tốt nghiệp từ các Đạo Giáo cộng lại cũng chỉ vài ngàn người."
"Đối mặt với sự bạo động đột ngột của Thiên Ma mà không có bất kỳ biện pháp ứng phó nào, Cực Kiếm Các rốt cuộc đang làm gì? Ta yêu cầu lập tức thay thế tổng chỉ huy Chiến khu Tây Bắc."
"Hành động của Thiên Ma quá đột ngột, chúng ta không thể dự đoán trước được. Vả lại, cứ vài tháng chúng lại có những hành động khác thường, chúng ta không thể mỗi lần đều hao người tốn của, triệu tập tu sĩ cao cấp cùng binh lực. Không ai có thể chịu đựng được sự hao tổn như vậy, ai cũng cần phải tu luyện."
"Nhân loại không thể xử lý được nguy cơ lần này. Thiên Ma bạo động, một trăm tu sĩ hy sinh, đây là sai lầm nghiêm trọng của Cực Kiếm Các. Ta sẽ báo việc này lên Thiên Đình."
Trong phòng họp, tiếng tranh luận không ngừng vang lên. Hơn mười vị lãnh đạo cấp cao của nhân loại, bao gồm tứ đại Đạo Giáo, chính phủ, quân đội, và đặc phái viên của Thiên Đình, mỗi người một ý, tranh cãi gay gắt về tình hình hiện tại.
Lúc này, Vân Xung Hòa đến từ Đông Hoa Đạo Giáo, lại im lặng ngồi một bên.
Vân Xung Hòa là hiệu trưởng Đông Hoa Đạo Giáo, chưởng môn đương nhiệm của Tam Thanh Đạo Tông, gánh trên vai vô vàn trách nhiệm quan trọng, nên thường xuyên không có mặt tại Đạo Giáo.
Lần này, đối mặt với sự bùng nổ chiến sự ở Tây Bắc, ông lập tức hưởng ứng hiệu triệu mà đến. Ông nhìn về phía Doanh Hủy, truyền âm hỏi: "Chu Bạch và Lão Triệu thế nào rồi?"
Doanh Hủy đáp: "Chu Bạch đang ở chiến trường rèn luyện, với thủ đoạn của nó chắc sẽ không gặp nguy hiểm gì. Huống chi, Lão Triệu còn âm thầm đi theo bảo vệ nó."
Vân Xung Hòa khẽ gật đầu, đột nhiên thở dài: "Lão Triệu. không ổn sao?”
Sắc mặt Doanh Hủy cũng tối sầm lại: "Theo kết quả thẩm định mới nhất, ông ấy đã gần tới giới hạn. E rằng sau khi che chở Chu Bạch trở về, sẽ phải đi gặp Đại trưởng lão."
Vân Xung Hòa nghĩ đến Triệu Thủ Nhất, nghĩ đến Mộng Nhược Tồn, đến cuộc phản chiến của Tà Dị Tông chống lại tứ đại Đạo Giáo, nghĩ đến sự bạo động lần này của Thiên Ma, chỉ cảm thấy thời cuộc gian nan, phe nhân loại như đang giẫm trên băng mỏng.