Trung Ương Thành, trên Vạn Tiên Đảo.
Minh Nguyệt Tiên Nhân mỉm cười ngồi trên bồ đoàn, chậm rãi nói: "...Cuối cùng là như vậy. Ấn Hải lão hòa thượng quả nhiên vẫn chưa đến giới hạn, việc an bài cho Bắc Hải Thành, e rằng còn phải kéo dài thêm một chút."
Đối diện Minh Nguyệt Tiên Nhân, một thanh niên mặc áo bào xanh đang đứng bên hồ câu cá. Một tay hắn cầm cần câu, tay kia xoa cằm, mang vẻ tiêu sái, dường như mọi chuyện xảy ra ở Tứ Đại Học Viện Đại Tái không thể khiến hắn mảy may động lòng.
Người thanh niên thoạt nhìn trẻ tuổi này chính là tổng quản Vạn Tiên Đảo, được xưng tụng là Vạn Cổ Trường Thanh – Thiên Dương Tử.
Hắn cùng một vài vị tiên nhân khác đang phụ trách quản lý quần tiên trong Thiên Đình, sau khi Thái Thượng Thiên Tôn bế quan.
Trong đầu Minh Nguyệt Tiên Nhân lại hiện lên một thân phận khác của đối phương: Chưởng môn đời thứ sáu của lam Thanh Đạo Tông.
"Thiên Dương Tử, Ngũ Đại Thần Thông vẫn chưa nghiên cứu ra sao? Ngươi chẳng phải từng làm chưởng môn Tam Thanh Đạo Tông sao? Ngũ Đại Thần Thông, hẳn là ngươi đều nắm rõ chứ?"
"Ngũ Đại Thần Thông liên quan đến ảo diệu của thiên đạo, ẩn chứa bí mật của đại đạo, cùng nhịp thở với vận chuyển của thiên đạo. Thiên đạo biến hóa, Ngũ Đại Thần Thông tự nhiên cũng không thể sử dụng."
Thiên Dương Tử liếc nhìn Minh Nguyệt Tiên Nhân, thản nhiên nói: "Nhưng hạt giống thần thông vẫn luôn lưu giữ tại Đạo Tông. Những gì học được trước khi thiên đạo vặn vẹo, và sau khi thiên đạo vặn vẹo, có thể giống nhau sao?"
Thiên Dương Tử khoát tay, không muốn bàn luận thêm những chuyện này, trực tiếp hỏi: "Chu Bạch... Ngươi thấy người này thế nào?"
“Thiên phú đị bẩm, ta thấy hắn còn học được Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, đáng tiếc sinh không đúng thời." Minh Nguyệt Tiên Nhân lắc đầu: "Thời đại này, vĩnh viễn không thể thành tiên, canh bạc cuối cùng của bọn họ chỉ là vọng tưởng."