Nghe Chu Bạch chất vấn, mắt Minh Nguyệt Tiên Nhân hơi híp lại. Ánh mắt nàng đảo quanh, không đáp thăng vào câu hỏi của Chu Bạch, dường như đang suy tính điều gì, chỉ là ánh nhìn dành cho Chu Bạch càng thêm thâm sâu khó đoán.
Cùng lúc đó, khu vực khách quý xôn xao.
"Thế mà cũng thắng được? Còn đoạt lại được Huyết Thần Khóa Tiên Liên của Thương Minh?"
"Thứ kia quả nhiên là Quý Hợi Hắc Sát! Chẳng lẽ Chu Bạch kế thừa tuyệt học của Tâm Ma Lão Nhân?"
"Nhưng thứ này sau khi bị thiên đạo vặn vẹo còn tu luyện được sao? Lão Triệu! Triệu Thủ Nhất! Có phải Đông Hoa Đạo Giáo các ngươi đã lấy được di sản của Tâm Ma Lão Nhân, rồi bí mật cải tiến nó?"
“Cái tên Chu Bạch này thật sự là. Đông Hoa Đạo Giáo khi nào thu nhận một nhân tài như vậy?"
Vô Pháp Thiền Sư cười nói: "Lão Triệu, các ngươi đúng là nhặt được của quý rồi. Cái tên Chu Bạch này... ha ha, thật lợi hại. Cái đồ màu đen kia là Quý Hợi Hắc Sát sao?"
Triệu Thủ Nhất khẽ thở phào. Lúc nhìn thấy bùn đen xuất hiện, ông cảm thấy huyết áp mình tăng vọt, đến khi nhận ra đó không phải loại vật chất ông lo sợ, ông mới bình tĩnh lại.
Tuy nhiên, sau khi nhận ra Quý Hợi Hắc Sát, huyết áp ông lại có chút tăng cao. Giờ phút này nghe Vô Pháp Thiền Sư dò hỏi, ông nghĩ ngợi rồi quyết định thay Chu Bạch chống đỡ, nhẹ gật đầu.
"Đúng là Quý Hợi Hắc Sát. Chúng tôi cũng mới nghiên cứu ra không lâu, ban đầu chỉ định để Chu Bạch thử một chút, ai ngờ tiểu tử này thiên phú quá tốt, vậy mà luyện thành."
Triệu Thủ Nhất nhìn sang Minh Nguyệt Tiên Nhân, mim cười nói: "Tiền bối, cuộc thi không có vấn đề gì chứ?”
Minh Nguyệt Tiên Nhân liếc Triệu Thủ Nhất một cái, nhàn nhạt gật đầu, không trả lời, ánh mắt lưu chuyển, không biết đang suy nghĩ gì.
Cùng lúc đó, khu vực khán giả cũng đã sôi sục. Doanh Hủy vui vẻ nhảy cẫng lên: "Tuyệt vời, thắng hay lắm!"
Hư Lạc Bạch của Cực Kiếm Các cảm thán lắc đầu: "Thế này mà cũng thắng được. Ghê gớm, ghê gớm thật. Triệu Thủ Nhất, Đông Hoa Đạo Giáo các ngươi quá giỏi, ta phục rồi. Cực Kiếm Các chúng ta sau này nhất định toàn lực ủng hộ các ngươi và Chu Bạch."