“Quý Hợi Hắc Sa?” Trên ghế khách quý, Vương Thủ Huyền của Cực Kiếm Các bỗng nhiên đứng phắt dậy, nhìn về phía lôi đài bị màn bùn đen che phủ, có chút khó tin nói: “Sao lại là Quý Hợi Hắc Sa?”
Người đồng hành bên cạnh hỏi: “Sư huynh, huynh chắc chắn đó là Quý Hợi Hắc Sa chứ? Thứ này hẳn là đã thất truyền từ lâu rồi mới phải?”
“So với ghi chép trong bút ký của tổ sư thì có chút khác biệt, nhưng lại rất giống, vô cùng giống.”
Vương Thủ Huyền nheo mắt nói: “Quý Hợi Hắc Sa, danh xưng quỷ khóc thần sầu, chạm vào là khó thoát. Là tuyệt học không truyền của Tâm Ma Lão Nhân, đệ nhất tà đạo nhân vật cách đây 500 năm. Nhưng thứ của Chu Bạch này… cho ta cảm giác còn âm tà, quỷ dị hơn.”
Trên hàng ghế khách quý, có người nhận ra, có người nghe người bên cạnh giải thích, ánh mắt nhìn Chu Bạch đều trở nên khác biệt…
Trên lôi đài, Huyết Thần Khóa Tiên Liên xông phá hết lớp sóng đen này đến lớp sóng đen khác, tốc độ càng lúc càng chậm, cuối cùng gần như bị Quý Hợi Hắc Sát bao vây hoàn toàn, giống như trâu đất xuống biển, tốc độ gần như đứng im giữa không trung.
Thấy vậy, Chu Bạch hài lòng cười một tiếng, bỗng nhiên siết tay lại, Quý Hợi Hắc Sát hóa thành một bàn tay lớn màu đen như bùn lầy, từng mảng bùn đen lớn từ trên bàn tay rơi xuống đất, bàn tay lớn chộp lấy Huyết Thần Khóa Tiên Liên.
Giờ khắc này, nguyên thần lực của Thương Minh bám trên Huyết Thần Khóa Tiên Liên bị ăn mòn đến giới hạn, liên hệ gần như sắp bị cắt đứt.
Thương Minh biến sắc, vừa định thu hồi Huyết Thần Khóa Tiên Liên.
Liền cảm thấy một cỗ cự lực mãnh liệt từ Quý Hợi Hắc Sát truyền đến, kéo căng Huyết Thần Khóa Tiên Liên.
Chu Bạch và Christina đồng thời dùng nguyên thần lực giữ chặt xiềng xích, trực tiếp kéo từng tấc xiềng xích khỏi người Thương Minh.