Chu Bạch, ngươi làm gì vậy!" Tiền Vương Tôn chắn trước mặt Chu Bạch, nói: "Bây giờ ngươi là át chủ bài mạnh nhất của chúng ta, không thể tùy tiện lên sàn được.”
Lư Uyển Trinh cũng nói: "Đúng vậy, chúng ta vẫn còn nhiều người như vậy, đó là lợi thế. Để bọn ta lên trước giúp ngươi tiêu hao bớt sức của đối thủ, tiện thể khiến những người còn lại của họ tranh đấu lẫn nhau, hao tổn lực chiến đấu, cuối cùng mới đến lượt ngươi..."
Chu Bạch lắc đầu, thầm nghĩ: "Trịnh Văn Thiên một phen này đã đẩy nhanh tiết tấu trận đấu. Nếu Lư Uyển Trinh bọn họ lên, đối mặt với đám người cảnh giới 4, cảnh giới 5 kia cũng chẳng có tác dụng rèn luyện gì."
"Hơn nữa..." Chu Bạch nhớ tới lời Kiều Kiều và Doanh Hủy.
"Khí vận chi tranh, phải đánh cho oai phong."
"Đã muốn thắng, phải thắng sao cho tứ đại Đạo Giáo tâm phục khẩu phục, để sau trận đấu khỏi lôi thôi.”
Nghĩ vậy, Chu Bạch nhìn những người trước mặt nói: "Không sao đâu, không cần tiêu hao họ, ta cũng có thể thắng." Nói xong, không để Tiền Vương Tôn kịp giải thích thêm, Chu Bạch đã nhẹ nhàng vọt lên, bước lên lôi đài.
Trong thức hải, Christina kích động đến mức đuôi suýt gãy, không ngừng gào thét: "Đến đây! Ván này để ta!"
Trên khán đài, Hư Lạc Bạch của Cực Kiếm Các vỗ vai Doanh Hủy, nói: "Một lát nữa trận đấu kết thúc, nhớ chuyển điểm tích lũy cho ta. Nếu không đủ điểm tích lũy, dùng vật tư hoặc pháp bảo của ngươi thay thế cũng được."
Bên kia, Tuệ Tĩnh của Lôi Âm Tự mỉm cười: "Doanh Hủy lão ca, lát nữa ta cũng nhờ ngươi vậy."
Ngục U Đồ mặt lạnh tanh, thâm trầm như ngục giam cũng không nhịn được khẽ cười, dù sao ai mà chăng thích mười ngàn điểm tích lũy.
Nghe những lời trêu chọc, Doanh Hủy vẫn thản nhiên: "Mọi người chuẩn bị sẵn điểm tích lũy cho ta đi. Ta không thể thua được."