Đoàn người Chu Bạch đi qua một hành lang dài hun hút, trước mặt họ hiện ra một quảng trường ngầm vô cùng rộng lớn.
Quanh quảng trường là những khán đài chật ních người xem, tiếng huyên náo không ngớt vang lên.
Chu Bạch liếc sang bên cạnh, thấy ngoài trăm mét, từ những lối đi khác, ba đội khác cũng đang tiến vào.
Triệu Thủ Nhất truyền âm cho mọi người: “Đám mặc y phục tác chiến trắng là Kiếm Các Tây Phong Đạo Giáo. Đám mặc đồ đỏ là Tà Dị Tông Nam Sơn Đạo Giáo. Còn đám mặc đồ vàng là Lôi Âm Tự Bắc Hải Đạo Giáo.”
Chu Bạch nhìn sang ba đội kia, nhận thấy bọn họ chẳng ai thèm đoái hoài đến Đông Hoa Đạo Giáo, mà dồn sự chú ý vào Cực Kiếm Các, Tà Dị Tông và Lôi Âm Tự.
Christina bực tức: “Ôi đào, bọn này coi thường mủnh à! Chu Bạch, kệ bọn nói Lát nữa tôi cho chúng biết tay.”
Chu Bạch đáp: “Vẫn có người để ý đến chúng ta đấy chứ.” Ánh mắt anh dừng lại ở cuối đội hình Cực Kiếm Các. Một thiếu niên mặc y phục tác chiến trắng đang trừng mắt nhìn, đảo mắt liên tục trên mặt từng người Đông Hoa Đạo Giáo, chính là Kiếm Tuệ.
Cậu ta đột nhiên gọi lớn về phía đội Đông Hoa Đạo Giáo: “Ê, ai là Chu Bạch?”
Mọi người nhìn nhau, rồi đồng loạt hướng mắt về Chu Bạch.
Chu Bạch nhìn Kiếm Tuệ hỏi: “Tôi đây, cậu là ai?”
Kiếm Tuệ hào hứng nhìn Chu Bạch: “Tôi là Kiếm Tuệ. Cậu học được chiêu Thiên Hà Tỉnh Bạo Kiếm chưa? Nếu cậu dạy cho tôi, tôi bỏ thi đấu luôn cũng được.”
Chu Bạch ngớ người: “Hả?”
Bên cạnh Kiếm Tuệ, một ông lão tóc trắng vỗ bốp vào đầu cậu: “Con nói linh tinh gì đấy, đứng im ở đằng sau cho ta, đừng có tự tiện bắt chuyện lung tung.”
Kiếm Tuệ tiu nghỉu lùi về, nhưng vẫn lén nháy mắt với Chu Bạch, truyền âm: “Cậu suy nghĩ đi nha, tôi lợi hại lắm đấy, tôi mà không bỏ cuộc, các cậu đánh không lại Cực Kiếm Các đâu.”
Nhìn theo bóng lưng Kiếm Tuệ, Christina tức giận: “Chu Bạch!!! Cái kiểu gì đây!! Mình vừa mới đến chưa được một phút đã bị coi thường rồi hả?!”