Nghe Chu Bạch nói, mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
"Phân Giới?"
Kiếm Giới thì Lã Trọng Dương đã từng nghe qua, tương tự còn có Đao Giới, Võ Giới, Hỏa Giới, Thủy Giới các loại.
Hư Không là nơi thiên đạo ngự trị, ẩn chứa vô vàn tri thức và thông tin. Ngoài những thứ khiến người ta sa đọa, điên cuồng, nhiễu loạn tâm trí, dĩ nhiên cũng có rất nhiều kiến thức hữu dụng.
Khi thiên đạo còn chưa vặn vẹo, người xưa tu luyện đạo thuật, ý thức cảm ứng được Hư Không, từ đó lĩnh hội ra một phần kiến thức hữu dụng. Dựa vào nội dung khác biệt của tri thức, họ đặt cho mỗi phần của Hư Không những cái tên riêng.
Lã Trọng Dương khi tu luyện Hoàng Hôn Đạo Thuật "Vạn Kiếm Quy Tông”, ý thức đã tiếp xúc Hư Không và thấy vô số kiếm thuật bên trong.
Ngày trước, các đạo sĩ gọi nơi đó là Kiếm Giới, kỳ thực cũng chỉ là một phần của Hư Không.
"Nhưng cái Phân Giới này..." Lã Trọng Dương mới nghĩ đến thôi đã thấy kích thích, không đúng, có chút buồn nôn.
Chu Bạch tiếp lời: "Trước kia ở trường, mỗi tối tôi đốt phân, thực ra là để che mắt người, lén lút tu luyện bí thuật này.
Hôm nay, cuối cùng cũng đến lúc nó tỏa sáng."
Cuồng Đồ ngạc nhiên nhìn đống ô uế xung quanh.
Thượng Bối Bối kính nể nhìn Chu Bạch. Một thiếu niên, ngày ngày vất vả học hành, tu luyện, đêm đến còn phải lén lút đi đốt phân.
Cậu ta phải chịu đựng đủ thứ dơ bẩn, hôi thối, ô trọc, có lẽ còn phải hứng chịu những ánh mắt không hiểu, khinh bỉ, chỉ vì tu luyện một môn đạo thuật.