Chu Bạch nhìn pho tượng kỳ đị trước mắt. Đó là một pho tượng chằng chịt những cánh tay và vô số đầu người.
Mỗi cánh tay đều nắm lấy một tiểu nhân. Những tiểu nhân này đủ cả nam nữ, già trẻ, ai nấy đều mang vẻ mặt hoảng sợ, tuyệt vọng, biểu cảm vô cùng sống động, tựa như người thật.
Mọi người nhìn pho tượng, thậm chí cảm giác như thể nghe được tiếng khóc thoang thoảng trong không khí.
Nghiêm Hôi truyền âm: "Những người gần pho tượng kia chính là thôn dân mà chúng ta đã gặp lần trước."
Lã Trọng Dương khẽ gật đầu: "Xem ra toàn bộ thôn xóm và dân làng đều đã bị cuốn vào khu vực vặn vẹo này."
Nghiêm Hôi: “Nhưng nhìn dáng vẻ của họ, dường như họ rất tin tưởng Trang Nhan, không hề kinh hãi."
Gương mặt lớn nhất trên đầu pho tượng khiến Chu Bạch cảm thấy vô cùng quen thuộc. Đó chính là Trang tiến sĩ mà cậu đã thấy trong căn cứ dưới lòng đất.
Giờ phút này, Chu Bạch phát hiện mười mấy cái đầu mọc trên pho tượng đều là bộ dạng của Trang tiến sĩ, chỉ khác là có những cái sắc mặt bình tĩnh, thờ ơ nhìn Chu Bạch, có những cái thì mặt mũi tràn đầy vẻ điên cuồng, há hốc mồm, lộ ra đủ loại nụ cười quỷ dị.
Lúc này, những cái đầu đồng loạt chuyển động, nhìn về phía Chu Bạch. Bên dưới pho tượng, một người có tướng mạo giống hệt Trang tiến sĩ nhìn Chu Bạch, thản nhiên nói: "Ngươi biết ta?"
Chu Bạch nghĩ ngợi. Dù sao cậu cũng có năng lực đảo ngược thời gian, vả lại chuyện của Trang tiến sĩ cậu cũng đã thông báo cho Lã Trọng Dương và những người của Đông Hoa Đạo Giáo. Vì vậy, cậu nói thẳng: "Tôi đã gặp ông ở một bệnh viện, từng đọc ghi chép của ông, còn tu luyện cả Nguyên Thủy Đạo Tàng của ông nữa."
Mặc dù lần đầu tiên Chu Bạch gặp Trang tiến sĩ là ở căn cứ dưới lòng đất kia, nhưng mọi dấu vết ở đó đều đã bị Trang tiến sĩ tự hủy.
Sau này, cậu nghe ngóng được rằng những pho tượng tương tự Nguyên Thủy Đạo Tàng trong căn cứ cũng không thể giữ lại, nên Chu Bạch dứt khoát không nhắc đến chuyện này với các đạo trưởng, chỉ nói về chuyện ở bệnh viện.
Trang tiến sĩ mỉm cười. Ông có thể cảm nhận được Chu Bạch thực sự đã tu luyện Nguyên Thủy Đạo Tàng 01, 02 mà ông để lại, bởi vì ông đã cài cắm một số chuẩn bị ở sau trong đó, nên tự nhiên có thể cảm nhận được sự tồn tại của người tu luyện.