Chu Bạch vừa định chơi game tiếp thì đột nhiên có hơn mười cô gái đẹp tiến đến, đủ mọi dáng vẻ, người cao gầy, người đầy đặn, gần như tập hợp những mỹ nữ hàng đầu, khiến Chu Bạch không khỏi kinh ngạc.
"Chu thiếu gia, Chu tiên sinh sợ cậu không tự lo được cho bản thân, nên mời chúng tôi đến chăm sóc cậu."
"Cha tôi bảo các cô đến chăm sóc tôi?" Chu Bạch tò mò hỏi: "Chăm sóc thế nào?"
"Mọi sinh hoạt hàng ngày của ngài, chúng tôi đều có thể giúp đỡ. Nếu ngài có yêu cầu gì khác, cứ nói với chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ đáp ứng."
Chu Bạch: "Ồ?"
Christina vỗ vào người Chu Bạch rồi nói: "Con trai à, nghe mẹ khuyên một câu, phụ nữ không đáng tin đâu, sau này mẹ tìm cho con một con rnèo, còn hơn phụ nữ nhiều. Mèo vừa có thể để con vuốt ve trên đùi vừa chơi game, phụ nữ thì làm được gì?”
Lời nhắc nhở của Christina khiến Chu Bạch lập tức tỉnh ngộ khỏi cơn mê muội dục vọng, nhớ lại thảm bại mười hai tiếng đồng hồ của mình.
Nhìn những mỹ nữ trước mắt, cậu nói: "Cút! Cút hết cho tôi! Đừng hòng dụ dỗ tôi!"
Đuổi hết đám mỹ nữ, Chu Bạch ngồi xuống, cảm thấy đầu óc mình chưa bao giờ tỉnh táo đến thế. Cậu nhíu mày suy nghĩ: "Chắc chắn đây là một loại ảo cảnh hoặc mộng cảnh nào đó, không, rất có thể là giấc mơ của mình. Nếu không, sao mình lại quay lại nhiều cảnh tượng xã hội hiện đại như vậy?"
"Nhưng làm sao để thoát ra đây?"
Đúng lúc này, Chu - Cái Tỳ - Vân Đằng bước vào phòng Chu Bạch: "Con trai, sao con lại đuổi hết đám nữ bộc ta mời đến? Không hài lòng sao? Vậy ta mời nữ rrinh tỉnh, hot girl đến nhé?”
Vừa nói, ông vừa lôi điện thoại di động ra, khoe một loạt ảnh mỹ nữ: "Con muốn ai, ta đều mời đến cho con!"
Chu Bạch có chút sững sờ, cảm thấy đầu óc choáng váng. Liền nghe thấy Christina nói: "Con trai à, phụ nữ nào tốt bằng mèo!"