“Đệt”
Ngay khi Chu Bạch kịp phản ứng, hắn đã quay trở lại thời điểm nửa giờ trước.
Đây là khoảnh khắc hắn chết, bảo thạch tự động kích hoạt đảo ngược thời gian.
Đồng thời, Christina cũng trở về thức hải của Chu Bạch, bị Thần đồ Thiên Nhân Cửu Tai thu nhỏ lại mang theo.
"Má ơi!" Christina sợ hãi nói, "Bà già này điên rồi à? Tới luôn, giết mình không nương tay! Chẳng lẽ kiếp trước mình cướp bồ của ả?"
Chu Bạch bực bội đáp: Nếu cô cướp bồ của ả, thì ả giết tôi làm gì?”
Christina thành thật đáp: "Không phải nói cậu là huyết mạch của tôi sao? Biết đâu cậu là con trai tôi thì sao, ả thấy tôi, lại thấy cậu, thù cũ hận mới dồn lên, thế là ả giết luôn cả hai mẹ con."
"Cút, còn ăn nói lung tung tôi nhổ sạch lông cô." Chu Bạch hít sâu vài hơi, cố đè nén cảm giác khó chịu sau khi bị giết, nhìn quanh. Hiện tại chính là lúc hắn vác bao tải bí tịch đi gặp Đại Trưởng Lão.
Chu Bạch nói: "Vừa nãy lúc mới nhìn thấy cô, ả đâu có động thủ ngay. Chứng tỏ Đại Trưởng Lão không có ác ý với Christina này."
Christina cãi: "Nhưng sau khi ả dùng nguyên thần lực quét qua tôi thì ả giết cả hai ta luôn."
Chu Bạch phân tích: "Vậy là ả phát hiện ra trạng thái của cô nên mới động thủ.”
Nhắc đến trạng thái của Christina, Chu Bạch luôn cảm thấy rất kỳ diệu.
Christina có thể ở mãi trong thức hải của Chu Bạch, thậm chí tu luyện trong đó, không cần ăn uống. Ở bên ngoài thì có thể như một làn khói xanh trở về thức hải.
Đặc biệt là khi ở thế giới vật chất, cô ta lại giống như một con mèo bình thường, có thể bị vuốt ve, kéo lông, tắm rửa các kiểu.
Cảm giác hoàn toàn không giống bất kỳ sinh mệnh bình thường nào.
"Thấy trạng thái này của mình mới động thủ?” Christina thắc mắc, "Trạng thái của mình đáng ghét đến vậy sao? Sau này mình có thể điều tra theo hướng này?”
"Chuyện đó để sau đi, hiện tại bảo thạch còn đang hồi phục, tôi không dám nói chuyện của cô với Kiều Kiều đâu."