102 năm trước, Thanh Thiên Đạo Tông.
Một thiếu nữ nằm lặng lẽ trên mặt đất. Bên dưới thân nàng là một mảng lớn huyết nhục nhầy nhụa, không ngừng phập phồng.
Một nam tử trung niên mặc đạo bào đứng trước mặt thiếu nữ, nhìn nàng hôn mê bất tỉnh, nói: “Kiều Kiều, con yên tâm đi. Tam Thanh Đạo Tông sắp thành lập, liên hợp tri thức và lực lượng của hàng trăm đạo phái, chúng ta nhất định sẽ tìm ra phương pháp đối kháng nhiễu sóng.”
Thức hải của Kiều Kiều rung động không ngừng. Nàng nghe được lời sư phụ, muốn đứng dậy, muốn đáp lời, nhưng thân thể như bị vô số bàn tay nắm chặt, không thể động đậy dù chỉ một chút.
Vài tháng sau, Thanh Phong Chân Nhân lại đến trước mặt Kiều Kiều. Khuôn mặt ông tái nhợt, mệt mỏi, thường xuyên ho khan.
Còn Kiều Kiều trước mắt, phần thân dưới đã bị huyết nhục như bùn lầy kia nuốt chửng, nó phập phồng như hô hấp, chăng khác nào một sinh vật sống.
Thanh Phong Chân Nhân hưng phấn nói: “Kiều Kiều, con yên tâm, ta đã có thành quả! Tất cả đều là do thiên đạo vặn vẹo! Chúng ta đã tính ra thời gian vặn vẹo xảy ra, chỉ cần diễn toán lại một lần, sẽ có hy vọng tìm ra căn nguyên của nhiễu sóng.”
“Đúng rồi, chúng ta còn liên hệ với ba đại phái khác. Thiên Đình cũng phái người xuống, kết hợp trí tuệ của tất cả tu sĩ, mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi. Chúng ta sẽ chữa khỏi cho con.”
Đột nhiên, Thanh Phong Chân Nhân nhíu mày, quay đầu nhìn quanh. Ông cảm giác vừa nghe thấy tiếng người nói chuyện.
“Là ai nói vậy?”
“Kiều Kiều?”
“Chắc ta mệt quá.” Thanh Phong Chân Nhân cười bất lực: “Ta đi nghỉ ngơi trước, lần sau lại đến giúp con.” Ông xoa xoa đầu, trong mắt lộ vẻ mệt mỏi.