Phương Mặc làm bộ không nghe thấy, tiếp tực chỉ huy tác chiến. Bỗng, giọng nói của thanh niên kia vang lên: “Vũ cục trưởng lệnh cho anh lập tức dừng lại, nếu không sẽ bị cách chức ngay. Đây là mệnh lệnh của Vũ cục trưởng và bộ tham mưu.“
Phương Mặc nhìn thanh niên, ánh mắt lóe lên sát khí, cố nén giận nói: “Người của tôi còn ở bên trong, các anh bảo dừng là dừng, muốn giết người đấy à?”
Thanh niên không đáp, một người đàn ông trung niên chậm rãi tiến đến, nhìn Phương Mặc nói: “Haiz, Phương Mặc, giống như lời Võ Lão nói, cậu vẫn chứng nào tật ấy.”
Phương Mặc trừng mắt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, lạnh lùng hỏi: “Kiều Duy?” Trong đầu anh hiện lên thông tin về đối phương: Thiếu tướng quân đội Đông Hoa Thành, một thành viên phái thực quyền trong quân đội, tu vi Thương Đồ lộ tuyến đệ lục cảnh.
Kiều Duy nói: “Dừng tay đi Phương Mặc, cấp trên đã quyết định, từ nay về sau, vụ Triệu Bội sẽ do tôi phụ trách.”
Một luồng nguyên thần lực mênh mông ập đến. Cùng lúc đó, từng tốp binh lính xuất hiện bên ngoài vòng vây, đó là thuộc hạ Kiều Duy mang tới.
Thế yếu hơn người, trước tình hình này, Phương Mặc nghiến răng, vẫy tay: “Rút lui.”
“Phương cục?” Lâm Mộ Thanh kinh ngạc: “Bây giờ rút lui ạ?”
Phương Mặc nén giận: “Tôi bảo cậu rút lui, rút lui ngay lập tức, tất cả mọi người rút lui.”
“Nhưng Tiểu Tống và những người khác thì sao?”
Phương Mặc tiến đến trước mặt Kiều Duy, chi tay vào ngực đối phương: “Nếu người của tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”
“Ha ha.” Kiều Duy cười khẩy: “Phương Mặc, cậu vẫn luôn bao che khuyết điểm như vậy. Hy sinh là thiên chức của người lính, không có hy sinh thì làm sao có thắng lợi? Bao che khuyết điểm như cậu thì không thành châu báu được đâu.”