Nửa giờ sau, nhìn Chu Bạch rời đi với hơn một trăm điểm tích lũy, Liễu Chân Tử vẻ mặt vô cùng nghỉ hoặc nhìn hai tay mình, lâm vào sự hoài nghỉ bản thân sâu sắc.
"Tại sao ta lại mượn điểm tích lũy của hắn?"
"Không phải hắn mời khách sao?"
"Cái tên Chu Bạch này rốt cuộc có mị lực gì, mà ta lại bất tri bất giác muốn mượn điểm tích lũy của hắn?"
Trịnh Văn Thiên nhìn Liễu Chân Tử đang tự hoài nghi, vỗ vai hắn nói: "Ban đầu ai cũng thấy khó hiểu cả, nhưng làm vài lần sẽ quen thôi. Cậu chỉ cần nhớ kỹ vấn đề không phải ở chúng ta, mà là ở Chu Bạch. Tìm cơ hội đánh chết hắn là xong."
Chu Bạch đương nhiên không quan tâm đến suy nghĩ của hai người kia. Hiện tại nguyên thần giá trị của hắn đã đạt đinh, việc còn lại là tư luyện Tỉnh Ðồ và Hoàng Hôn Đạo Thuật, mà chúng lại cần một lượng lớn lười điểm. Thêm nữa, Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm, một trong năm thần thông của Hoàng Hôn Đạo Thuật, cũng cần rất nhiều lười điểm.
Thế là hắn nghĩ ra một kế, dự định kiếm thêm một khoản lớn.
"Bãi nhốt dê... à nhầm, đám dê, dạo này chắc lại béo lên rồi nhỉ."
Christina giật mình nói: "Chu Bạch, cậu lại định đi tìm Tiểu Bội à?"
Chu Bạch: "Ừ, dù sao nguyên thần giá trị của tớ cũng luyện đến đỉnh rồi, coi như cô ta không đến tổ học tập, tớ tu luyện đạo thuật khác hiệu suất thấp đi một chút cũng không sao."
Christina: “Nhưng mà. cậu không phải đã hứa với cô ấy là."
Chu Bạch xua tay: "Với loại nội gián Thiên Ma này thì cần gì phải giữ chữ tín, cứ lừa được bao nhiêu thì lừa, vặt sạch lông dê của bọn chúng!"
"Nhưng mà bây giờ phần lớn bọn họ thấy cậu từ xa là chạy mất rồi, làm sao mà 'mượn' được?"...
Chu Sơn về đến phòng, đột nhiên khựng lại. Cúi đầu nhìn xuống, ông thấy có người nhét một tờ giấy qua khe cửa.