Sau khi Chu Bạch tiễn Vương A Di đi, hắn không nỡ ăn một miếng thịt cá nào, đành cắn răng đem hết đồ ăn trong bát đổi thành điểm lười.
Đúng là đồ ăn Triệu Thủ Nhất cố ý sắp xếp cho hắn, giá trị cực cao, chỉ một bữa như vậy đã giúp Chu Bạch kiếm được hơn 1600 điểm lười.
Những ngày sau đó, Chu Bạch không để Christina treo máy tu luyện nữa, mà trở lại lịch trình sinh hoạt bình thường, ban ngày tu luyện, ban đêm ngủ. Anh chủ yếu dựa vào ba bữa tiểu táo mỗi ngày để đổi điểm lười, tích lũy dần.
Đồng thời, nhờ tu luyện cùng Tiểu Bội và tham gia các nhóm học tập, nguyên thần lực của anh tăng vọt, không ngừng tiến gần giới hạn 2999. Nguyên Thần ngày càng cường tráng, ngày càng kiên cố...
***
Thiên Đình, Lôi Bộ Tiên Cung.
Kim Giáp Thần Tướng dưới trướng Trịnh Văn Thiên lo lắng đứng trước một cánh cửa lớn.
Trước mặt hắn, một vị quan viên Thiên Đình lạnh lùng nói: “Tử Dương Chân Quân vẫn đang bế quan lĩnh hội tiên pháp, hôm nay không tiếp khách.”
Kim Giáp Thần Tướng vẫn ôm khư khư bảo bối đã được Trịnh Văn Thiên phong ấn, có chút lo lắng nói: “Thượng Quan, công tử nhà ta là Trịnh Văn Thiên, con trai của chân quân. Công tử bảo ta mang đến một kiện vật liệu quan trọng, xin Thượng Quan thông báo giúp một tiếng được không?”
Quan viên kia trừng mắt nhìn hắn: “Tử Dương Kiếm Tiên bế quan há có thể tùy tiện quấy rầy? Nếu có chuyện gì xảy ra, ngươi gánh nổi trách nhiệm sao? Hoặc là cứ đứng đây chờ, không thì biến đi.”
Trong lòng hắn thầm nghĩ: “Chỉ là một thằng con hoang của tiên thần mà cũng dám làm bộ làm tịch ờ Lôi Bộ? Tưởng ta là lũ nhà quê chưa từng thấy gì chắc? Vị nào Thiên Đình chính thần mà chăng có mấy chục, thậm chí cả trăm con trai, đứa nào cũng đến làm phiền thế này, Thiên Đình còn làm ăn gì nữa?”
Kim Giáp Thần Tướng hậm hực nhìn cánh cửa lớn, không thể rời đi, cũng không dám xông vào, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
“Vật tư quan trọng như vậy mà lại bị chặn ở ngoài. Thiên Đình bây giờ đúng là người nhiều hơn việc, toàn lũ ăn bám.”