Trong mộng cảnh, Chu Bạch vừa bước chân vào tầng thứ tư của Thiên Hà Tinh Bạo Kiếm thì thấy Lã Trọng Dương đã đứng đó, toàn thân lấp lánh tỉnh quang, mim cười nhìn Chư Bạch: “Chu Bạch? Không ngờ ngươi tu luyện nhanh đến vậy? Ai bảo Hoàng Hôn Đạo Thuật của ngươi tu luyện chậm?”
Chu Bạch cười hề hề đáp: “Lão sư, bây giờ chúng ta trên con đường Hoàng Hôn Đạo Thuật này xem như là cùng vạch xuất phát rồi.”
Lã Trọng Dương mỉm cười: “Thật sao?” Nói rồi, hắn bước một bước, cả người chìm trong ánh tinh quang: “Nhóc con, ngươi còn phải học nhiều đấy.”
Ngay sau đó, Chu Bạch thấy Lã Trọng Dương biến mất trước mặt mình. Ngẩng đầu nhìn lên màn sáng, hắn thấy Lã Trọng Dương xuất hiện ở tầng thứ năm, rồi chỉ mười mấy giây sau đã nhảy lên tầng thứ sáu.
“Dựa vào, điên à?” Chu Bạch kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ Lã Trọng Dương lão sư cũng giống mình, có cái trò gian lận 'lười điểm' để hack kỹ năng?”
Thấy Lã Trọng Dương vọt đi như vậy, lại còn nhảy liền hai tầng, Chu Bạch vội vàng dán mắt vào màn sáng.
Đến tận một phút sau, thấy Lã Trọng Dương không tiến bộ thêm nữa, Chu Bạch mới khẽ gật đầu: “Hú hồn, cứ tưởng Lão Lã lại định dùng hack nữa chứ.”
“Nhưng mà có thể một hơi xông lên hai tầng đạo thuật cơ đấy?”
Chu Bạch cảm thấy có chút kỳ lạ, nhìn về phía bia đá giới thiệu Hoàng Hôn Đạo Thuật tầng thứ tư trước mắt. Hắn biết bí mật có lẽ nằm ở hai tầng Hoàng Hôn Đạo Thuật này.
“Thiên Ngoại Phi Kiếm Thuật, là đạo thuật dùng dị lực từ bên ngoài thiên không để điều khiển kiếm khí.”
Chu Bạch ngẫm nghĩ: “Nếu như ba tầng trước là Vạn Kiếm Quy Tông, thiên địa đúc ta kiếm, vạn pháp nuôi ta kiếm, thì đều là kiếm chiêu, chăng khác nào hệ điều hành.
Vậy thì Thiên Ngoại Phi Kiếm Thuật chính là hệ thống động lực, có thể dùng dị lực từ bên ngoài thiên không để điều khiển kiếm khí, mà không cần dùng nguyên thần lực của mình.”