Nghe thanh âm truyền đến trong đầu, Tà Lộc biến sắc, cung kính hỏi:
“Đặng Chân Quân, tiếp theo ta phải làm gì?”
“Ngươi cứ đứng ở đây là được, ta sẽ lĩnh hội Cửu Chuyển Hỏa Diễm Trận này.”
Thanh âm được gọi là Đặng Chân Quân chậm rãi nói: “Ngươi không cần lo lắng bị người phát hiện, ta sẽ dùng Thiên Yêu Ký Sinh Pháp lây nhiễm nguyên thần của ngươi, biến một phần nguyên thần của ngươi thành ta.
Ngươi kỳ thật vẫn là ngươi, chỉ là một phần tinh thần mang nhân cách và ký ức của ta, không ai có thể phát hiện ra.”
Nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng: “Nhưng Thiên Yêu Ký Sinh Pháp không thể duy trì lâu dài. Khi ta thu hồi lại, nguyên thần của ngươi sẽ bị tổn thương nặng, ít nhất giảm hai ngàn điểm giá trị nguyên thần, lại vô cùng suy yếu, không thể tu luyện trong nửa năm. Ngươi có oán hận gì không?“
“Thuộc hạ không dám.” Tà Lộc đáp trong lòng: “Được vì Chân Quân cống hiến sức lực là phúc báo của thuộc hạ. Chỉ cần Chân Quân có thể thấu hiểu đại đạo, tu vi tiến thêm một bước, tăng thêm vài phần phần thắng trong việc đánh bại Thiên Ma sau này, thuộc hạ dù bỏ cả thân tu vi này cũng cam tâm tình nguyện.”
“Cam tâm tình nguyện?” Đặng Chân Quân cười nhạt: “Tà Lộc, ngươi biết ta ghét nhất loại người nào không? Chính là loại người nói dối mà mặt không đổi sắc, tim không đập này. Vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn.”
Tà Lộc trong lòng căng thẳng: “Đại nhân…”
“Được rồi, ngươi đừng giải thích. Dù sao nguyên thần cũng là của ngươi, coi như bị tổn thương, nhưng Hoàng Hôn Đạo Thuật ta học được vẫn thuộc về ngươi, đối với ngươi mà nói là lợi lớn.”
“Nguyên thần của ngươi quá yếu, ta chỉ có thể phát huy một chút lực lượng để lĩnh hội trận pháp. Tiếp theo ngươi không cần nói gì, hoàn toàn từ bỏ khống chế nhục thân và nguyên thần lực.”
“Vâng.”
Ngay sau đó, người ta thấy từng tia nguyên thần lục thoát ra khỏi người Tà Lộc, rồi từng mảnh từng mảnh trên bình đài hóa thành điểm sáng bay lên. Vô số trận đồ tỏa hào quang rực rỡ, tựa như thức tỉnh từ giấc ngủ mê cổ xưa.