Christina hỏi: “Ngươi chắc chắn muốn bán chứ? Các học sinh khác có thể cần dùng không?”
Chu Bạch đáp: “Ai mà dùng? Theo tiến sĩ Trang nói, cái này chỉ người chưa qua Nguyên Thần điều chỉnh mới dùng được thôi. Với lại Thiên Đình với chính phủ còn chưa phổ biến Nguyên Thủy Đạo Tàng, mình mà đem ra ngoài có khi lại bị dòm ngó ấy chứ, thôi thôi.”
Sau một hồi cân nhắc của một người một mèo, Chu Bạch vẫn quyết định bán Nguyên Thủy Đạo Tàng 01.
Trong nháy mắt, bảng tu luyện phụ trợ của hắn có thêm tròn 50 vạn lười điểm, nâng tổng số lên con số xưa nay chưa từng có: 64 vạn.
“64 vạn lười điểm!” Chu Bạch suýt chút nữa bốc đồng tiêu hết, dồn hết vào tăng giá trị Nguyên Thần.
Nhưng cậu biết, tăng Nguyên Thần lúc này là phí tiền, vì tự mình tu luyện Nguyên Thần cũng nhanh rồi. 64 vạn lười điểm này nên dùng học kỹ năng thì hơn.
“Cứ xem ngày mai học được bao nhiêu Hoàng Hôn Đạo Thuật đã.”
Thế là Chu Bạch lên giường ngủ một giấc tới sáng, lấy trạng thái tinh thần sung mãn nhất để đối mặt 72 giờ học tập Hoàng Hôn Đạo Thuật...
Tả Lộc về phòng, đột nhiên ngồi xổm xuống, cung kính nói: “Chân quân.”
Trong thức hải Tả Lộc vang lên một giọng nói: “Ừm, Tả Lộc, mai có thể vào mộng cảnh tu luyện Hoàng Hôn Đạo Thuật rồi.”
Tả Lộc gật đầu: “Trước khi đến Thiên Đình ta đã có ghi chép tu luyện rồi, mai vào chắc không vấn đề gì. Nhưng với thân phận chân quân, ngài muốn xem Hoàng Hôn Đạo Thuật thì cứ lệnh cho cao tầng Đạo Giáo là được mà.”
“Ha ha. Tả Lộc à, làm chó thì phải ngoan ngoãn làm chó, đừng tọc mạch chuyện của chủ.”
“Dò xét ta? Đừng giở mấy trò vặt trước mặt ta.”
Sắc mặt Tả Lộc hơi đổi, giọng vẫn bình thản: “Thuộc hạ biết sai.”