Chu Bạch và hai người kia vừa đến không lâu thì Cảnh Tú và Hạ Lệ cũng tới.
Tả Đạo hỏi: "Chu Bạch, cái tổ học tập này là sao mà học chung vậy?"
Chu Bạch đáp: "Vẫn là mỗi người tự luyện trước thôi, có vấn đề thì hỏi nhau, trao đổi một chút. Nếu muốn so tài thì tùy lúc mời người khác."
Tiền Vương Tôn đứng bên cạnh nói: "Lư Uyển Trinh sao còn chưa tới? Chu Bạch, cậu không gạt tôi đấy chứ?"
Chu Bạch nói: "Cậu quên năng lực của tôi rồi à?"
Tiền Vương Tôn giật mình, nhìn Chu Bạch lo lắng: "Cậu dùng năng lực lên Lư Uyển Trinh?” Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy đầu mình như trïu xuống, có gì đó đè lên.
Chu Bạch trấn an: "Yên tâm, tôi chỉ bảo cô ấy đến học cùng thôi."
Hạ Lệ nhíu mày nhìn hai người: "Hai người đang nói gì vậy?"
"Không có gì, không có gì." Chu Bạch cười xòa: "Dù sao mọi người cứ tự học trước đi, chưa đủ người mà."
Khoảng mười lăm phút sau, thấy Lư Uyển Trinh đẩy xe lăn của Tiểu Bội vào phòng luyện công.
Chu Bạch vội nói: "Mọi người cứ tu luyện trước, hai người cậu muốn làm gì thì làm.”
Tiếp đó, Chu Bạch mở công năng dò xét Nhan Áp, lập tức cảm thấy trước mắt một mảng bạch quang, suýt chút nữa thì không nhìn thấy gì.
Từng lớp từng lớp Nhan Áp phun lên người hắn, khiến Chu Bạch có cảm giác tự ti.
Vụt! Tắt ngay công năng dò xét Nhan Áp, Chu Bạch ngồi xuống luyện Nguyên Thần.
Cảnh Tú và Hạ Lệ ngồi vào bàn, mỗi người lấy đạo kinh và bút ký ra, ôn tập bài vở.
Tả Đạo ngồi xếp bằng trong góc, lặng lẽ thổ nạp linh cơ, tu luyện Nguyên Thần lực.
Tiền Vương Tôn thì bị Lư Uyển Trinh đánh cho một trận.
Tiểu Bội ngồi trên xe lăn, trừng mắt nhìn Chu Bạch, nghĩ không biết khi nào hắn mới chết.