Sau khi gặp Chu Bạch lại tìm đến Tả Đạo. Nhan Áp của Tả Đạo tuy không cao bằng Tiền Vương Tôn, nhưng cũng được xem là nhân tài cấp đèn treo.
Chu Bạch cảm thấy rất dễ mời Tả Đạo, vừa nói chuyện một chút là xong ngay.
"Tiếp theo là Tiểu Bội. Chỉ cần Tiểu Bội đến nữa thì mình sẽ có Isha, Christina hai nhân tài cấp ống đèn, Cảnh Tú, Hạ Lệ, Tả Đạo ba nhân tài cấp đèn treo, cùng Lư Uyển Trinh, Tiền Vương Tôn hai pháo sáng."
"Ừm, Nhan Áp của Tiểu Bội chắc chắn còn cao hơn. Tập hợp hết bọn họ lại, hiệu suất tu luyện của mình sẽ tăng lên rất nhiều."
Chu Bạch nghĩ đến thôi đã thấy hưng phấn.
Nhưng trước lời mời của Chu Bạch, Tiểu Bội thăng thừng từ chối. Cô chỉ vào hai chân trủnh, im lặng nhìn Chu Bạch: "Ngươi nghĩ ta còn cần tu luyện sao?”
Đừng nói Tiểu Bội đã đầu nhập vào Thiên Ma, dù cô chỉ là người tàn tật, cũng khó lòng mà đi tu luyện cùng người khác.
Huống chi Chu Bạch trong mắt cô đáng ghét đến mức nào? Việc Tiểu Bội có thể bình tĩnh nói chuyện với Chu Bạch bây giờ đã cho thấy công phu dưỡng khí của cô tốt đến đâu rồi.
"Cần chứ! Đương nhiên cần rồi." Chu Bạch nhìn Tiểu Bội nói: "Hay là Tiểu Bội cho ta mượn một đêm thời gian được không?"
"Quá đáng!"
“Cái tên Chu Bạch này! Thật sự là quá đáng!”
Tiểu Bội cảm thấy mỗi lần nhìn thấy Chu Bạch, cô lại càng thêm tức giận. Tại sao trên đời này lại có người đáng ghét đến thế? Cô thật muốn xé xác hắn ra.
Nhưng hít sâu vài hơi, Tiểu Bội nhắm mắt lại, chậm rãi nói: "Ngươi đi đi, ta không muốn nói chuyện với ngươi."
Chu Bạch thầm than trong lòng, xem ra việc mượn một đêm thời gian là hơi quá đáng, không thể mượn từ chỗ nhỏ này được rồi.