Triệu Thủ Nhất nắm lấy tay Chu Bạch, thân hình lóe lên, bay về phía tĩnh thất tu luyện của rnình: “Đi nào, chúng ta nói chuyện cho ra nhẽ. Ta thân là hiệu trưởng, còn chưa có dịp nào nói chuyện tử tế với học sinh giỏi nhất trường như cậu đấy.”
Chu Bạch bị Triệu Thủ Nhất đặt lên ghế sa lông, mắt láo liên nhìn xung quanh, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Triệu Thủ Nhất hỏi: “Sao nào? Cuộc sống ở Đặc Tu Ban có thích ứng không?”
“Dạ, mọi người đều rất tốt.” Ánh mắt Chu Bạch khẽ động, nhìn về phía bức ảnh chụp trên tường. Trong ảnh là một nam một nữ chụp chung với Tiểu Bội. Người nam tuấn tú, cao gầy, người nữ có khuôn mặt tròn trịa, không hẳn là xinh đẹp xuất sắc nhưng lại tạo cảm giác rất dễ chịu.
Chu Bạch tò mò hỏi: “Đây là bố mẹ của Tiểu Bội ạ?”
Nói đến, Chu Bạch vẫn chưa từng thấy mặt bố mẹ Tiểu Bội bao giờ.
Triệu Thủ Nhất nghe vậy, mỉm cười: “Đúng vậy. Bọn họ... năm xưa đã hy sinh trong một chiến dịch truy bắt Phiên Thiên Giáo.”
Ánh mắt Chu Bạch có chút ngẩn ngơ: “Tôi xin lỗi.”
Triệu Thủ Nhất cười: “Không có gì. Họ hy sinh vì nhân loại, tôi chỉ cảm thấy tự hào về họ thôi.”
Chu Bạch lại trầm ngâm, thầm nghĩ: “Bố mẹ Tiểu Bội bị Phiên Thiên Giáo giết? Chuyện này Lâm Mộ Thanh có biết không?”
Triệu Thủ Nhất nói: “Thôi, đừng nói những chuyện đó nữa. Bây giờ chúng ta sẽ nói về vấn đề của cậu. Hãy kể cho tôi nghe những điều cậu đang lo lắng đi, Chu Bạch.”
Chu Bạch do dự, có nên thử ám chỉ với Triệu Thủ Nhất về vấn đề của Tiểu Bội hay không?
***
Trước mộ bia, Lý Tu Trúc khẽ nhúc nhích suy nghĩ, Nguyên Thần chi lực quét ngang, thổi bay bụi bặm trên bia mộ, để lộ những bức ảnh chân dung.
“Các bằng hữu, sắp rồi... chúng ta sắp thành công rồi.”
Ánh mắt Lý Tu Trúc chuyển động, nhìn thấy chân dung người nam và người nữ. Người nam tuấn tú, cao gầy, khuôn mặt mang nụ cười ngây thơ, sáng sủa. Người nữ có khuôn mặt tròn trịa, không hắn là xinh đẹp xuất sắc nhưng lại tạo cảm giác rất dễ chịu.