Cảnh giới của Chu Bạch hiện tại là Nhị Cảnh, Nhị Cực Cảnh.
Thông thường, giá trị nguyên thần của cảnh giới này phải từ 2000 đến 3000.
Nhưng vì hắn tu luyện Nguyên Thủy Đạo Tàng, độ khó đạo hóa giảm mạnh, khiến cho giá trị nguyên thần của hắn chỉ hơn một ngàn đã đạt đến Nhị Cảnh.
Hiện tại, giá trị nguyên thần của hắn cũng chỉ có hơn 1300.
Nói cách khác, Chu Bạch sau này phải tốn rất nhiều thời gian và điểm lười để tăng giá trị nguyên thần, mới có thể tiếp tục tăng tinh điểm.
Cho nên, Chu Bạch nghĩ ngợi, quyết định điểm xong cái tỉnh điểm thứ năm rồi dùng điểm lười học Vạn Kiếm Quy Tông.
“Trước dùng điểm lười học xong Vạn Kiếm Quy Tông, xem hiệu quả của môn Hoàng Hôn Đạo Thuật này thế nào, sau đó mới cân nhắc toàn lực tăng giá trị nguyên thần.”
“Lại nói, một tháng nữa, Christina và Ngải Sa cũng hẳn là tiến bộ rồi. Isha nói không chừng đã học xong Nguyên Thủy Đạo Tàng 01. Đến lúc đó ta có thể bán Nguyên Thủy Đạo Tàng 01, được 50 vạn điểm lười.”
Trong mộng cảnh, Kiều Kiều có chút bất ngờ đánh giá Chu Bạch lúc này: “Không ngờ tốc độ học lại còn nhanh hơn?”
“Không phải là hậu tích bạc phát đấy chứ?”
Nhưng Kiều Kiều cũng lắc đầu: “Nhưng tính thời gian thì vẫn không kịp. Ngay từ đầu, khối đá bia thứ nhất lãng phí quá nhiều thời gian. Nhìn tốc độ học tập hiện tại của hắn, cũng chỉ xấp xi cái tiên thần chủng kia thôi.”
Thời gian một tiếng kết thúc, Kiều Kiều mất hứng, gật đầu với hai người, vung tay một cái, đẩy Chu Bạch và Trịnh Văn Thiên ra khỏi mộng cảnh.
Trịnh Văn Thiên từ trong mộng cảnh tỉnh lại, tinh thần vẫn còn nôn nóng và khẩn trương, chỉ muốn quay lại mộng cảnh tiếp tục tu luyện Vạn Kiếm Quy Tông.
Hắn biết đây là ảnh hưởng trái chiều sinh ra trong quá trình tu luyện Hoàng Hôn Đạo Thuật, chỉ có thể cố gắng áp chế.