Tôi, tên là Triệu Bội.
Tôi sinh ra trong một gia đình tu đạo.
Ông bà nội, ông bà ngoại tôi đều là những tu sĩ cường đại, cha mẹ tôi cũng vậy.
Từ năm năm tuổi, tôi đã bắt đầu đọc Đạo Kinh.
Tu luyện, trở nên mạnh mẽ hơn, chiến đấu với thiên ma.
Những lý niệm này đã được rót vào đầu tôi từ khi tôi còn nhỏ.
Vì chiến đấu với thiên ma, mọi thứ đều có thể hy sinh.
Người thân, hàng xóm, bạn bè, bà nội, ông ngoại... Mỗi khi nghe tin có người hy sinh trên chiến trường, tôi đều cảm thấy một cảm giác tự hào mãnh liệt, một niềm vinh dự lớn lao, đó là vì nhân loại phấn đấu, vì chiến thắng thiên ma, một tình cảm sâu sắc và vĩ đại.
Cuối cùng rồi cũng có một ngày, tôi cũng sẽ chiến tử sa trường, kết thúc chức trách vốn có của một tu sĩ nhân loại...
***
Trong nhà Tiểu Bội.
Lâm Mộ Thanh đang đọc một quyển sách trước mặt, trên đó toàn là bút tích của Tiểu Bội.
Đây là sau nhiều lần dò xét, cuối cùng cô cũng tìm được một ngăn kéo bí mật được che giấu, mở nó ra và tìm thấy một cuốn sách cũ kỹ.
Lâm Mộ Thanh nhíu mày: "Nhật ký?"
Đáng tiếc, đọc được một nửa, cô phát hiện rất nhiều trang sau đã bị xé nát.
Không tìm thấy gì đặc biệt, Lâm Mộ Thanh đành trả cuốn nhật ký về chỗ cũ, đóng ngăn kéo lại.
Dù từ những dấu vết để lại, cô cảm thấy Tiểu Bội có điều gì đó không bình thường, nhưng vẫn thiếu những bằng chứng then chốt.
Thậm chí chính Lâm Mộ Thanh cũng khó có thể tưởng tượng Tiểu Bội, người luôn nói năng nhẹ nhàng, trên môi luôn nở nụ cười dịu dàng, lại là một kẻ xấu.
Lâm Mộ Thanh thầm nghĩ: "Tiểu Bội có lẽ chỉ là nhất thời tư tưởng có chút lệch lạc thôi."
***
Trong viện mồ côi, Tiểu Bội nhìn Chu Bạch và nói: "Hàng năm, mỗi tháng, mỗi ngày, trong cuộc chiến với thiên ma, đều có người hy sinh. Con của họ trở thành cô nhỉ, chỉ có thể được đưa đến viện mồ cồi."
Chu Bạch hơi sững sờ, không ngờ Tiểu Bội lại nói những điều này.
Tiểu Bội nhìn Chu Bạch nói tiếp: "Ngươi chưa từng quan tâm đến những điều này phải không? Cũng giống như những người khác trong trường, ai cũng chỉ nghĩ đến việc đánh bại thiên ma, nghĩ đến việc bảo vệ nhân loại, những chuyện lớn lao trống rỗng, nghĩ đến việc làm sao để mạnh hơn, cố gắng tu luyện, làm sao để có được sức mạnh lớn hơn. Lại chẳng ai để ý đến những người bình thường, những chuyện bình thường xung quanh."