Tiền Vương Tôn vẻ mặt kỳ quái: "Ơ hay, tôi còn chưa chạy, cậu chạy nhanh vậy?”
"Không biết còn tưởng tôi là kẻ bạo lực học đường đấy."
Cảm nhận toàn thân đau nhức không ngừng, còn nôn ra một ngụm máu lớn, Tiền Vương Tôn mặt mày xám xịt.
"Đáng ghét, chẳng những không kiếm được chút cháo, còn bị đánh cho một trận."
"Sao mình xui xẻo thế không biết."
"Dựa vào cái gì Chu Bạch mượn được, tôi lại không mượn được?”
Tiền Vương Tôn càng nghĩ càng tức.
Cũng may gần đây Tiền Vương Tôn tiến bộ rất nhanh, vừa rồi đối mặt công kích của đệ tam cảnh, toàn bộ tiềm lực đều bị ép ra, phát huy vượt mức.
Mà Trịnh Văn Thiên cũng chỉ tùy ý tung một đòn, không hề có ý định làm Tiền Vương Tôn bị thương nặng.
Điều này khiến Tiền Vương Tôn chỉ bị thương nhẹ, còn có thể tự mình đứng lên, chắc nghỉ ngơi vài tiếng là hồi phục.
"Cũng may không sao, nếu không thì lỗ to rồi." Tiền Vương Tôn lắc đầu: "Haizz, vẫn là tự mủnh đi ăn cơm, tẩm bổ một chút thôi."
"Mình phải nhanh chóng mạnh lên mới được, dù bị mọi người biết là vay tiền không trả, thanh danh bị bôi nhọ cũng không tiếc."
Áp lực từ Thiên Ma và nội gián mang lại quá lớn, khiến trong đầu Chu Bạch bùng lên ngọn lửa đấu chí.
"Cùng lắm thì họ tra, cũng chỉ tra ra mình ngày nào cũng ăn rất nhiều. Mình ăn nhiều thì sao chứ?"
Ở quầy tính tiền của quán cơm, dì Vương nhìn Chu Bạch bưng tới một mâm thức ăn siêu phàm lớn như vậy, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Chu Bạch, cậu tính tiền chưa đấy? Mọi người chờ cậu cả đấy."
Chu Bạch vội vàng nói: “Tính, tính, tính ngay đây ạ. Dì chờ cháu móc the.”
Dì Vương không nhịn được hỏi: "Cậu lấy đâu ra nhiều điểm tích lũy thế? Cậu không làm chuyện gì mờ ám đấy chứ?"
"Cháu xem dùng thẻ nào, không được sai sót." Chu Bạch từ trong ngực móc ra ba tấm thẻ điểm tích lũy, tươi cười hớn hở nói: "Yên tâm đi dì, cháu làm sao làm chuyện xấu được? Đều là dùng bản lĩnh lừa điểm tích lũy đấy ạ."