Trong khi Doanh Hủy còn đang suy tư, Trịnh Văn Thiên liếc nhìn Tưởng Vi Thiện vẫn đang gắng gượng chống đỡ, ánh mắt lộ ra một tia thiếu kiên nhẫn khó nhận thấy rồi lại tưng ra một chưởng, gia tăng áp lực.
Cửu Dương Đại Thủ Ấn lập tức bùng nổ sức mạnh, ép Tưởng Vi Thiện quỳ rạp xuống đất.
Tưởng Vi Thiện tiếp tục kiên trì, ánh mắt tràn đầy đấu chí. Anh ta nhanh chóng giảm lực và lăn người, tránh khỏi cự chưởng vàng ròng, lao về phía Trịnh Văn Thiên.
Trong lòng Tưởng Vi Thiện thầm nghĩ: "Nếu không phải đánh nhau với thằng nhóc Chu Bạch hơn một tháng, ta cũng chẳng nghĩ ra cách chiến đấu lăn lộn và bò trườn thế này."
Ở phía bên kia, Trịnh Văn Thiên nhíu chặt mày, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy đấu chí của Tưởng Vi Thiện, hắn vô cùng khó chịu.
Hắn ghét nhất chính là loại đấu chí không chịu thua của phàm nhân, thậm chí đám khiêu chiến cả thần tiên.
Tâm trí hắn chợt hồi tưởng lại hai năm trước, ở Thiên Đình, khi bị một thiên tài phàm nhân đánh bại.
Ánh mắt của kẻ đó cũng tràn đầy đấu chí, cũng kiên cường bất khuất như vậy. Thậm chí cuối cùng còn quấn lấy hắn, lấy yếu thắng mạnh, đánh bại hắn.
"Bọn phàm nhân này... Lúc nào cũng vậy, luôn muốn khiêu chiến, muốn chiến thắng chúng ta, thật là không biết sống chết."
"Hôm nay ta sẽ cho các ngươi một bài học, để các ngươi biết sự khác biệt giữa người và tiên."
Vừa nói, Trịnh Văn Thiên lại tung ra một chưởng, hai Cửu Dương Đại Thủ Ấn khổng lồ, một trước một sau giáp công Tưởng Vị Thiện. Trong tiếng gầm giận đữ, Tưởng Vi Thiện bị đánh trúng.
Sức nóng thiêu đốt thân thể Tưởng Vi Thiện, không ngừng nghiền ép cơ bắp và xương cốt của anh.
Dưới áp lực trực diện của Cửu Dương thánh lực, Tưởng Vi Thiện cảm thấy mình hoàn toàn không có sức phản kháng, thân thể rung lên bần bật, dường như sắp tan vỡ đến nơi.
Ngay khi anh cảm thấy xương cốt mình sắp gãy vụn, một tiếng "phịch" nhẹ vang lên, Doanh Hủy đã phá vỡ Cửu Dương thánh lực của Trịnh Văn Thiên, cứu Tưởng Vi Thiện ra.
"Đủ rồi," Doanh Hủy nói với Trịnh Văn Thiên, cẩn thận kiểm tra tình trạng của Tưởng Vi Thiện, phát hiện vài cái xương trên người anh đã bị gãy, da thịt bốc khói trắng.