Chu Bạch nhìn Isha trên giường, ngoài đôi tai chó trên đầu và cái đuôi chó cái không ngừng vẫy phía sau mông, những bộ phận khác trên cơ thể cô bé không còn đặc điểm nào của loài chó.
Trông Isha như một thiếu nữ cosplay, mặc T-shirt và quần đùi của Chu Bạch, giờ phút này đang nằm im trên giường, nghiêng đầu nhìn anh.
"Chu Bạch! Alice đâu?"
Nghe vậy, lòng Chu Bạch trĩu nặng.
Không biết có phải do tác dụng phụ của việc biến thành chó hay vì những chuyện kinh hoàng xảy ra ở căn cứ đã gây kích thích quá lớn, Isha đã mất một phần ký ức, chủ yếu là ký ức về cái chết của mọi người trong căn cứ.
Giờ phút này, nghe lsha hỏi, Chu Bạch thực sự khó mở lời nói ra sự thật đau lòng.
Một mặt, anh cảm thấy điều này quá tàn khốc đối với một cô bé hơn mười tuổi. Mặt khác, anh sợ Isha bị kích thích rồi lại biến thành chó.
Thế là anh cân nhắc ngữ khí, cẩn thận nói: "Căn cứ của chúng ta bị Thiên Ma tấn công, Alice và những người khác có thể đã được người khác cứu đi rồi. Chờ anh mạnh hơn, anh sẽ đưa Isha đi tìm họ."
Isha vui vẻ gật đầu, ngay sau đó đột nhiên lao tới ôm chầm lấy Chu Bạch, cọ cọ người vào anh một cách cuồng nhiệt.
"Được rồi, được rồi, đừng cọ nữa." Chu Bạch nói: "Em biến hình được rồi chứ?"
Isha gật đầu cười: "TH hì! Anh nhìn này!"
Ngay sau đó, thân thể Isha trở nên mơ hồ, rồi biến thành nửa thân trên là Shiba Inu, nửa thân dưới là hình người.
"Ai bảo em biến thành cái này!" Chu Bạch kêu lên: "Mau biến lại đi!" Anh nhìn Isha nửa người nửa chó, nói: "Sau này không được biến thành dạng này nữa, biết chưa? Người ta nhìn thấy sẽ giết em đấy. Em thử biến lại thành chó xem."
Isha "ô ô" hai tiếng, rồi thân thể lại mờ đi, biến thành hình dáng Shiba Inu nằm sấp trên mặt đất.