Chu Bạch dùng tay chọc chọc vào vết thương của Tiền Vương Tôn, hiếu kỳ hỏi: “Tìm đường chết mà tu luyện đấy à?”
Tiền Vương Tôn đáp: “Biết làm sao, thiên phú không bằng các cậu, chỉ có thể cố gắng hơn thôi.”
Chu Bạch hỏi tiếp: “Có hiệu quả không?”
Tiền Vương Tôn khẳng định: “Đương nhiên là có. Áp lực càng lớn, hiệu quả càng tốt. Về tốc độ và sức mạnh tổng hợp, tớ không đấu lại các cậu, nhưng nếu bây giờ tớ chỉ lo né tránh, chạy trốn thì e rằng cả cậu và Tả Đạo đều khó mà bắt được tớ.”
Nói đến đây, ánh mắt hắn lộ vẻ hưng phấn: “Đợi đến khi Lư Uyển Trinh bọn họ tu luyện không hiệu quả, tớ sẽ đi tìm hạng nhì Tưởng Vi Thiện. Cậu cùng hắn luyện chung khóa luyện thể à? Hắn lợi hại không? Cung cấp cho tớ ít thông tin đi.”
“Tưởng Vị Thiện cái người này à.” Chu Bạch trầm ngâm một chút rồi nói: “Cứng đầu đến đáng sợ.”
Tiền Vương Tôn ngạc nhiên: “???”
Chu Bạch nói xong liền đứng lên: “Xem ra hôm nay cậu không ăn cơm cùng bọn tớ được rồi.”
“Chờ một chút!” Tiền Vương Tôn gọi với theo: “Nể tình tất cả đều là trai đẹp, giúp tớ gọi thầy giáo đến đi.”
Thế là khi Tả Đạo bước ra khỏi đại sảnh, cậu thấy Tiền Vương Tôn người đầy máu me, bị Doanh Hủy lôi đi.
Cậu ta nghị hoặc hỏi: “Tiền Vương Tôn sao thế?”
Chu Bạch thở dài: “Tu luyện quá sức, bị thương.”
Ánh mắt Tả Đạo ngưng lại: “Tiền Vương Tôn cũng liều mạng đến vậy cơ à?”
“Đi thôi.” Chu Bạch vỗ vai Tả Đạo: “Chúng ta đi ăn thôi, hôm nay chắc cậu ấy không ăn cùng được rồi.”
Tả Đạo nhìn Chu Bạch tinh thần phấn chấn, lại sờ lên cái đầu mơ màng của mình, cuối cùng không nhịn được hiếu kỳ hỏi: “Chu Bạch, cậu không buồn ngủ à?”
“Buồn ngủ?” Chu Bạch quay đầu nhìn Tả Đạo đang ngáp ngắn ngáp dài, lắc đầu: “Quầng thâm mắt cậu nặng quá đấy. Haizz, tớ thật không lừa cậu, tớ mỗi ngày ngủ đủ tám tiếng, không ngủ đủ thì tu luyện thế nào được?”