(Tiêu đề chương có chút sai lệch, mặc dù ghi là 133, nhưng nội dung chương này đúng là 132. Trình tự chính xác, không ảnh hưởng đến việc đọc.)
Theo ánh mắt của Chu Bạch, khuôn mặt người vụt biến mất.
Chu Bạch vội đuổi theo, rẽ qua góc tường nhưng không thấy dấu vết.
Ngay lúc này, từ văn phòng bên cạnh vọng lại những tiếng đối thoại lạnh lẽo.
"Nhà xác dưới tầng hầm lại thiếu mất một thi thể."
"Mất đi?"
"Đây là lần thứ mấy rồi?"
"Xin lỗi... Tôi nhất định sẽ tìm ra thủ phạm."
Chu Bạch đạp tung cánh cửa văn phòng, xông vào trong nhưng không thấy một bóng người.
Ánh mắt hắn dừng lại trên bàn làm việc, hai tách trà còn bốc khói nhàn nhạt, như thể vừa mới có người ngồi uống trà, trò chuyện phiếm.
Khung cảnh trong phòng cũng khác hăn những khu vực khác của bệnh viện, không còn vẻ rách nát, cũ kỹ mà hoàn toàn mới, như thể mọi thứ vẫn đang hoạt động bình thường.
Nhờ có kinh nghiệm từ hai lần trước, Chu Bạch không vội dò xét mà quyết định đi tìm hiểu những nơi khác.
Thời gian đảo ngược tối đa là mười phút, giờ chỉ còn lại ba phút.
Chu Bạch liếc nhìn đồng hồ: "Phải tranh thủ thời gian. Vừa rồi họ nói nhà xác thiếu thi thể, thì ra bệnh viện này có tầng hầm và nhà xác sao? Trước giờ chúng ta chưa từng điều tra, phải tìm xem mới được."
Chu Bạch men theo cầu thang xuống tầng một, lục soát một vòng nhưng không tìm thấy đường vào nhà xác.
Đúng lúc cảm thấy nghỉ hoặc, hắn khẽ giật mình khi lại thấy khuôn mặt trắng bệch nấp sau tường.
Chu Bạch đột ngột quay người, định tiến lên thì phát hiện lần này đối phương không bỏ chạy.