Chu Bạch buột miệng: “Ngươi không phải rất sợ sao?”
“Nếu ta bị giết, ngươi đảo ngược thời gian cũng có thể giúp ta sống lại mà,” Christina đáp, “Như vậy, ta chết trước một lần, ngươi còn có một cơ hội chết, có thể thăm dò được nhiều chỗ hơn.”
Nói rồi, nàng tháo viên bảo thạch trên cổ xuống, nhắm mắt lại: “Ta đi đây!”
Chu Bạch trấn an: “Yên tâm đi, dù có chuyện gì, đảo ngược thời gian sẽ giải quyết được.”
Thế rồi, một con mèo trắng từ giữa trán Chu Bạch bay ra, nhắm tịt mắt, run rẩy tiến vào nhà vệ sinh, nhảy lên bồn cầu.
“Có vẻ như không có gì?” Christina từ từ mở mắt, nhìn quanh, không thấy gì khác thường.
Nàng cúi đầu nhìn xuống bồn cầu, lập tức dựng hết lông mèo.
Một khuôn mặt người bị ép đến biến dạng nằm dưới đáy bồn cầu, đang mở to mắt nhìn chằm chằm nàng.
“A!”
Trong tiếng thét kinh hoàng, Christina vội vã bỏ chạy, nhưng một bàn tay bất ngờ thò ra từ bồn cầu, tóm lấy nàng.
Chu Bạch muốn xông lên cứu Christina, nhưng bàn tay kia dường như có sức mạnh vô tận, mặc hắn ra sức giãy giụa thế nào, cũng không hề lay chuyển. Christina thử trở về Thức Hải, hóa thành sương mù, nhưng vẫn bị lôi trở lại.
Vèo một tiếng, Christina biến mất trong bồn cầu.
Chu Bạch kinh hãi nhìn cảnh tượng đó, cố nén thôi thúc muốn đảo ngược thời gian, ép mình phải tỉnh táo.
“Cái cánh tay bắt Christina… sức mạnh đó thật kỳ lạ. Ngay cả từ Cuồng Đồ lão sư ta cũng chưa từng cảm nhận được… Không đúng…” Chu Bạch xoa trán suy nghĩ, “Nói là sức mạnh thì không hẳn, nó giống một loại quy tắc hơn, một khi đã bị bắt thì tuyệt đối không trốn thoát được.”