Mười phút trước, Chu Bạch đứng cách tòa lầu năm tầng mang tên Thiên Nga không xa, quan sát nó.
"Quả nhiên là người của Thiên Ma." Chu Bạch nhíu mày: "Cái tên Hình Quân này đúng là âm hồn bất tán. Hắn còn dám nhắm vào ta, muốn bắt ta nữa chứ."
Christina hỏi: "Vậy giờ sao? Phải tìm cách giết chúng không?"
"Cứ chém giết làm gì." Chu Bạch xoa cằm nói: "Biết lai lịch của chúng rồi thì gặp người của Thiên Ma phải báo cảnh sát chứ."
Christina ngạc nhiên: "Báo cảnh sát?"
“Ừ." Chu Bạch mỉm cười: "Nhưng cách báo cảnh sát thế nào, ta phải cân nhắc kỹ đã."
Chu Bạch thầm nghĩ: "Trước mắt đã có chứng cứ quan trọng nhất, đó là dụng cụ liên lạc với Hình Quân... Với lại quá trình báo cảnh sát tốt nhất là đừng liên lụy đến ta... Để ta nghĩ xem..."
Christina dùng chân sau gãi cằm, nói: "Rắc rối thật, rốt cuộc phải làm gì đây?"
Ánh mắt Chu Bạch chợt lóe sáng: "Có cách rồi."
Thế là Chu Bạch không vào lầu mà quay về Đạo Giáo, cứ như không có chuyện gì, lên lớp như bình thường.
Christina nhắc nhờ: "Ngươi còn chưa đi báo cảnh sát?”
"Đừng vội, ta có cách rồi." Chu Bạch đáp: "Chuyện này không thể trực tiếp báo, phải vòng một đường, cố ý tung manh mối ra ngoài, để Thiên Ma và Hình Quân không ngờ tới là do ta."
Khi Chu Bạch về đến phòng ngủ, cậu thấy một thanh niên đứng đợi ở cửa. Thấy cậu, người này lộ vẻ kích động, vội vàng chạy tới: "Anh... Anh là Chu Bạch đúng không?"
Thấy đối phương có vẻ hơi rụt rè, Chu Bạch ngạc nhiên hỏi: "Ừ, tôi là Chu Bạch, cậu là ai?"
"Tôi là cháu trai của Vệ Lan Trân." Thấy Chu Bạch ngơ ngác, người kia nói tiếp: "Vệ Lan Trân là vợ của Trương Ái Đạo, bà ấy bị bệnh, nhưng Đệ Nhất Y Viện không còn giường. Nếu là thân hữu của sinh viên Đông Hoa Đạo Giáo thì có thể có giường. Anh có thể giúp đỡ chút được không?"