Thiên Nga khẽ gật đầu: "Đạo Giáo thu hút quá nhiều sự chú ý, ta không thể ra tay trong Đạo Giáo được. Nhưng bên ngoài Đạo Giáo thì không thành vấn đề. Đông Hoa Thành rộng lớn như vậy, không thể nào giám sát chặt chẽ mọi ngóc ngách, vẫn còn nhiều nơi khuất tầm mắt.
Thực lực Nhị Cảnh của ta đủ để áp chế hắn, cũng sẽ không để hắn có cơ hội trốn thoát."
"Tuy nhiên, lần này ta đến, chuyện của Chu Bạch chỉ là tiện tay thôi." Thiên Nga chuyển giọng, nói tiếp: "Ngươi có biết cháu gái của Triệu Thủ Nhất không? Người bị tàn phế ấy."
Mạnh Hạo: "Là Triệu Bội à? Người tham gia thực tập tiền tuyến, bị Thiên Ma chém đứt hai chân ấy? Ta với cô ấy cũng có vài lần gặp mặt, nhưng cô ấy không phải học sinh Đặc Tu Ban..."
Ngày hôm sau, buổi chiều, Chu Bạch xác nhận Mạnh Hạo và Khương Nhiên đều đang ở trong tòa nhà Đặc Tu Ban học buổi chiều, liền lén xin phép nghỉ với lão sư dạy khóa trận pháp buổi chiều, nói là hôm qua đọc Đạo Tàng cảm thấy trong người không thoải mái, muốn nghỉ ngơi một ngày.
Thế là chiều hôm đó, Chu Bạch rời trường, chuẩn bị đến khu nhà máy bỏ hoang mà lần trước cậu đã theo dõi.
Vì lo lắng có người khác ngoài Mạnh Hạo và Khương Nhiên theo dõi mình, Chu Bạch khi thì chui vào hệ thống thoát nước, khi thì tách khỏi Christina, khi thì đi đường vòng.
Sau hơn một tiếng đồng hồ đấu trí với không khí, cảm thấy chắc là không ai theo dõi mình, cậu mới đến khu nhà bỏ hoang.
"Christina, ngươi khống chế thì sức chiến đấu sẽ cao hơn đấy. Tiếp theo nhục thân giao cho ngươi khống chế, ta dùng Nguyên Thần chi lực phụ trợ."
Quan sát xung quanh khu nhà không có ai, Chu Bạch cởi áo, để trần thân, rồi bò bốn chân xuống đất, thân ảnh lóe lên, như quỷ mị leo lên tường ngoài khu nhà, tìm đến một cửa sổ rồi chui vào.
Vừa vào trong khu nhà, Chu Bạch và Christina đã tập trung cao độ, đồng thời rải Nguyên Thần chỉ lực trong phạm vi mười mét quanh rrủnh, cẩn thận cảm nhận mọi thứ xung quanh.