Thiên đạo kỳ lạ, con đường tu đạo gian nan từng bước, việc luyện thể rất có ích cho ý chí lực. Chu Bạch ngẫm lại, kiên trì luyện tập cũng không tệ.
Nhưng vừa nghĩ đến việc mỗi ngày bị Cuồng Đồ "hành hạ" thân thể, hắn lại có chút chùn bước.
"Chẳng qua là muốn mình cảm thấy sợ hãi việc tu luyện, có như vậy thì mới rèn luyện ý chí tốt hơn."
Nghĩ vậy, Chu Bạch vừa vỗ đầu vừa nói: "Christina, buổi chiều giao lại cho cậu nhé."
Christina thấy Chu Bạch ỉu xìu, mềm lòng nói: "Thôi được rồi, để tớ học thay cho."
Chu Bạch cười nói: Không cần, tớ tự học cũng được. Tớ phát hiện khóa luyện thể này có thể rèn luyện ý chí, mà đường tu đạo còn đài, tớ cũng nên chịu chút khổ, rèn luyện ý chứ.”
Christina ngạc nhiên: "Thật không cần tớ giúp? Cậu có bị đánh hỏng đầu không đấy?" Cô nhìn hai người cơ bắp cuồn cuộn bên cạnh, đột nhiên kinh ngạc: "Cậu không phải là định thích bị đánh giống bọn họ đấy chứ?"
"Nói linh tinh gì thế. Mà nếu cậu muốn học thay cũng được." Chu Bạch nghĩ: "Ngày nào tớ cũng học luyện thể, phí nhiều điểm lười quá... Hay là cậu học một ngày, tớ một ngày nhé?"
"Cũng được thôi."
Chu Bạch dặn: "Nhưng khi đi học đừng có trốn như hôm qua. Chủ động đón nhận công kích của Cuồng Đồ đấy."
“Tớ biết rồi.”
Chu Bạch nhắm mắt lại, thân thể run nhè nhẹ, cả người trở về Thức Hải ngủ. Mở mắt ra lần nữa đã là Christina.
Đến trưa, Christina lại học tập và tu luyện. Gần đây cô đặc biệt cố gắng, nguyên thần lực đã gần 700, đạo hóa độ cũng đạt 7.5%. Chắc chỉ một hai tháng nữa là có thể thử trùng kích cảnh giới thứ nhất.
Đương nhiên, so với Chu Bạch thì còn kém xa, nhưng so với Tiền Vương Tôn và Tả Đạo cùng khóa thì vẫn nhanh hơn một chút.
Buổi tối, Chu Bạch cùng Tiền Vương Tôn, Cảnh Tú, Hạ Lệ đến quán cơm ăn.
Hạ Lệ đang xếp hàng trước quầy thanh toán, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để "chảy máu”, nhưng lại thấy Chu Bạch và Tiền Vương Tôn chăng gọi món gì nhiều. Đồ ăn của cả hai cộng với của Cảnh Tú chỉ hơn 100 điểm tích lũy.