Chu Bạch mượn tấm bản đồ thế giới, chăm chú nhìn đến nhập thần.
Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu, thở ra một hơi.
Dù trước đó quan sát tình hình đã có suy đoán, nhưng đến giờ phút này, nhìn tấm bản đồ thế giới, hắn mới hoàn toàn xác nhận.
"Địa Cầu, đúng là mẹ nó Địa Cầu."
Nơi nhân loại co cụm lại, khu vực phía đông đại lục với năm tòa chủ thành còn sót lại, chính là trên lãnh thổ Trung Quốc ngày xưa.
Chu Bạch ngồi phịch xuống ghế, nhắm mắt, cảm thấy đầu óc hỗn loạn.
Christina ngạc nhiên hỏi: "Chu Bạch, cậu sao vậy?"
Chu Bạch thở dài, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng không thể nói ra lời: "Không có gì, hơi mệt thôi."
Christina nhìn tọa độ trên bản đồ thế giới, nói: "Chu Bạch, cậu xem mấy tọa độ này... Có phải hơi giống tọa độ tiến sĩ Trang để lại không?"
Chu Bạch giật mình, nhìn những con số tọa độ trên bản đồ. Ở đây không dùng kinh độ và vĩ độ quen thuộc, mà là một dạng mô hình số khác. Hắn vừa xem vừa so sánh với những con số trong trí nhớ.
“Hình như có chút giống, nhưng cũng hơi khác.”
Chu Bạch và Christina vội vàng đối chiếu, so sánh nửa tiếng sau mới kinh ngạc nhìn tấm bản đồ.
"Phần đầu tọa độ tiến sĩ Trang cho, chính là tọa độ trên bản đồ thế giới, chỉ là chi tiết hơn." Chu Bạch đối chiếu vị trí tọa độ trên bản đồ, cuối cùng nhìn chằm chằm vị trí Đông Hoa Thành: "Tọa độ tiến sĩ để lại... ở ngay Đông Hoa Thành?"
"Vậy những con số phía sau tọa độ, chẳng lẽ chỉ độ cao?"
Chu Bạch lập tức mượn bản đồ chi tiết Đông Hoa Thành, sau một hồi chuyển đổi, so sánh, cuối cùng tính ra vị trí tọa độ tiến sĩ để lại.
“Trước giờ tớ cứ nghĩ tọa độ tiến sĩ để lại chắc phải đánh đấu ở một nơi bí ẩn nào đó ngoài đồng hoang.”
"Ai ngờ lại ở ngay Đông Hoa Thành."
Chu Bạch lẩm bẩm: "Chỗ này chắc là khu dân nghèo của Đông Hoa Thành."
"Nhưng Đông Hoa Thành chẳng phải hơn ba mươi năm trước mới bắt đầu xây dựng sao? Vậy chẳng lẽ, tiến sĩ đã từng đến Đông Hoa Thành trong 30 năm gần đây?"