Lục quang chợt lóe, trường kiếm đã nằm trong tay Liễu Băng Tâm, kiếm khí màu xanh lục cũng được nàng gia trì trực tiếp lên thân kiếm.
Trường kiếm phản chiếu thứ ánh lục nhạt, tựa như một vũng thu thủy.
Tiền Vương Tôn nhìn thanh kiếm trong tay Liễu Băng Tâm, bỗng cảm thấy như có lưỡi dao kề sát mặt.
Trực giác mách bảo hắn rằng thanh kiếm này vô cùng sắc bén, ẩn chứa hiểm họa khôn lường.
Trường kiếm vừa vào tay, khí thế Liễu Băng Tâm đột nhiên tăng vọt.
Xà lão đứng bên cạnh, mắt ánh lên vẻ tán thưởng: "Tốt! Kiếm nơi tay, cản đường tất diệt! Đó mới là khí thế kiếm tu nên cót”
Liễu Băng Tâm từng bước một tiến về phía Chu Bạch, khí thế trên người càng lúc càng mạnh, kiếm khí trên thân kiếm cũng ngày càng sáng tỏ. Nàng vừa đi vừa chậm rãi nói: "Chu Bạch, thanh kiếm này là Thuần Quân, ta mới luyện thành hôm trước. Vốn dĩ, đối thủ đầu tiên của nó khi xuất vỏ sẽ là Vương Nhiên."
Vương Nhiên, đệ nhất cảnh.
Vương Nhiên tướng mạo thành thục, khuôn mặt chữ điền đầy râu quai nón, đang là người có thứ hạng cao nhất trong bảng xếp hạng đệ nhất cảnh.
Nghe Liễu Băng Tâm nói vậy, hắn cũng lộ vẻ ngưng trọng nhìn về phía đối phương. Rõ ràng, hắn nhận thấy Thuần Quân kiếm của Liễu Băng Tâm đã đủ sức uy hiếp vị trí của hắn.
Liễu Băng Tâm vẻ mặt thành thật nói: "Chu Bạch, Thuần Quân ta vừa mới luyện chế, uy lực của kiếm này ngay cả ta cũng không thể hoàn toàn khống chế. Thậm chí, rất có thể một kiếm đoạt mạng ngươi. Ngươi có muốn cân nhắc đầu hàng ngay bây giờ không?”
Doanh Hủy nhíu mày, biết Liễu Băng Tâm không hề nói dối.
Thuần Quân là Thần đồ thuộc Kiếm Đồ, trong vô số Thần đồ đệ nhất cảnh, nó coi trọng khí thế nhất. Thần đồ này lấy khí thế tăng phúc kiếm khí, uy lực kiếm pháp.
Giờ phút này, Liễu Băng Tâm lần đầu tiên sử dụng trường kiếm này để đối địch, lại còn là đệ nhất cảnh đấu với đệ linh cảnh. Khí thế mạnh mẽ vượt xa dĩ vãng, khả năng tăng phúc kiếm khí kiếm pháp lại càng đáng sợ. E rằng phần lớn tu sĩ đệ nhất cảnh đều khó lòng nghênh đón trực diện kiếm này, chỉ có thể chọn cách né tránh.