Hai tuần sau đó, Chu Bạch tập trung đọc Đạo Tạng, cố gắng tăng độ đạo hóa.
Số điểm lười biếng tích lũy được thì hắn hoàn toàn không dùng đến.
Đạo Tạng 09 quả thực quỷ dị và khó khăn hơn hắn dự đoán. Mỗi lần đọc xong, để xoa dịu cảm giác khó chịu trong lòng, hắn đều cần đi dạo xung quanh.
Chu Bạch phát hiện, nói chuyện phiếm với Tiền Vương Tôn, Cảnh Tú, hoặc ghé quán cơm làm một bữa, vuốt ve con chó lanh lợi... những việc đó giúp xua tan bớt cảm giác bứt rứt.
Đáng tiếc là 2000 điểm tích lũy thưởng cho vị trí quán quân khảo hạch lần trước đã bị Chu Bạch tiêu sạch.
Hiện tại, hắn chỉ có 200 điểm tích lũy cơ bản và 200 điểm tích lũy thêm mỗi tháng, không thể tiếp tục ăn uống thả ga như trước.
Nhưng ít nhất, mỗi ngày có một bữa thịt vẫn là được.
"Haizz, điểm tích lũy vẫn không đủ tiêu. Nếu mỗi ngày mình được ăn Ba Xà Cốt Thang, canh cá đỏ, tùy ý xơi các món siêu phàm, tu vi chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh hơn."
"Còn mấy món pháp bảo, trận đồ, phù lục thì khỏi nói."
"Haizz."
Lúc này, Chu Bạch đang ngồi trong phòng ăn, trước mặt là một bát cơm và một bát Ma Nhân Thủy Tỉnh.
Hắn gắp một miếng cơm, gắp một miếng thịt, ăn ngon lành.
Ma Nhân Thủy Tinh có vị tôm bóc vỏ, lại âm thầm tăng tốc độ phản ứng của người ăn. Chu Bạch rất thích món này.
Đúng lúc đó, mấy cô bác nhà bếp bưng đồ ăn, ngồi xuống bàn bên trái Chu Bạch, bắt đầu ăn cơm chiều.
Chu Bạch liếc nhìn đồng hồ, bây giờ mới ba giờ chiều, các cô bác đã ăn sớm vậy.
Vô tình nhìn thấy rau dưa trong bữa ăn của họ, Chu Bạch khẽ động tâm. Họ toàn ăn cháo với dưa muôổi.
Đây không phải lần đầu Chu Bạch thấy cảnh này. Các cô bác nhà bếp dường như chỉ húp cháo, ăn dưa muối, chưa từng nếm qua món nào trong quán.
Lần này, Chu Bạch không nhịn được hỏi: "Cô ơi, các cô ngày nào cũng ăn cháo ạ?"
Vương A Di, người từng "run tay" gắp thịt cho Chu Bạch, quay đầu cười nói: "Có cháo ăn là tốt rồi, đây là cháo nhân lương cua đấy, ăn một bát là tinh thần cả ngày, bên ngoài không có đâu."