Trên không Đông Hoa Thành 500 mét, là bộ chị huy của Đêm Quân, một tổ chức tình báo.
Đêm Quân được thành lập để nắm bắt và kiểm soát tình hình của tu sĩ lẫn dân thường trong nền văn minh nhân loại. Tổ chức này trực thuộc Thiên Đình, quy tụ những tu sĩ tinh anh nhất, có nhiệm vụ đối nội là triệt phá các tổ chức tội ác, đứng đầu là Phiên Thiên Giáo.
Lúc này, Phương Mặc, người đứng thứ hai của Đêm Quân tại Đông Hoa Thành, đang ngồi làm việc tại bàn. Anh ta là một thanh niên mặc chế phục đen, trước mặt bày đầy tình báo liên quan đến Lý Tu Trúc.
"Trưởng quan," một người đàn ông vạm vỡ, mặt mày âm trầm đứng trước bàn làm việc nói, "Đây là toàn bộ thông tin về Lý Tu Trúc, từ khi hắn ta đặt chân đến Đông Hoa Thành."
"Lý Tu Trúc à," Phương Mặc vừa xem các ghi chép, vừa nhíu mày, "Rốt cuộc anh đến đây để làm gì? Ẩn mình gần hai tháng trời, chẳng lẽ thực sự chỉ để bắt tội phạm?"
Trong đầu anh ta không ngừng nhớ lại diễn biến của sự kiện Thiên Ma, từ những dấu hiệu bất thường của vài học sinh, cho đến vụ tấn công Chu Thiên Tỉnh Đấu Đại Trận.
Lý Tu Trúc dường như luôn đóng vai một cảnh sát tốt.
"Lý Tu Trúc... Phiên Thiên Giáo... Hình Quân... Thiên Ma..." Phương Mặc xoa trán, suy tư, "Hai bên xung đột, giao chiến, vậy tức là mục tiêu của họ mâu thuẫn nhau."
Anh ta lại cầm lời khai của Chu Bạch và những người khác lên: "Là vì cuốn kinh thư kia sao? Thứ đó, rốt cuộc là cái gì?"
Đúng lúc này, một binh sĩ Đêm Quân đi tới, báo cáo với Phương Mặc: "Trưởng quan, cấp trên lệnh cho ngài đến kho hồ sơ, nói là đơn xin của ngài đã được duyệt."
Ánh mắt Phương Mặc lóe lên: "Cuối cùng cũng được rồi."
Anh vội vàng đến kho hồ sơ, thấy một cánh cửa đồng lớn sừng sững. Một người đàn ông mặc âu phục đã đứng đợi ở đó.