Sáng sớm hôm sau, Chu Bạch vừa định ngả lưng xuống ngủ thì "phanh phanh phanh” tiếng đập cửa vang lên.
"Lại tới?" Chu Bạch giật mình, thân thể run lên.
Giọng Doanh Hủy vang lên từ ngoài cửa: "Chu Bạch, ta biết ngươi ngày nào cũng ngủ nướng trong phòng. Mở cửa đi, chúng ta nói chuyện phải quấy. Không có gì là không thể giải quyết..."
"Tôi lạy!" Chu Bạch đảo mắt.
Từ ngày thứ hai trốn học lớp Đặc Tu đến nay, Doanh Hủy ngày nào cũng đến gõ cửa, đứng ngoài trò chuyện với Chu Bạch. Dù Chu Bạch không đáp lời cũng vô dụng, lão ta có thể lải nhải một mình cả ngày, không ngừng thuyết phục Chu Bạch chăm chỉ học hành, đi theo con đường chính đạo, đừng làm tổn thương tâm thầy.
Doanh Hủy: "Chu Bạch, ta đã chuẩn bị sẵn một chương trình học phong phú 12 tiếng mỗi ngày cho ngươi, còn đặc biệt mời một lão sư theo lộ tuyến Kiếm Đồ chỉ đạo tu luyện kiếm khí. Thêm nữa, một lão sư theo lộ tuyến Đao Đồ hướng dẫn tu luyện võ công Đại Mộng La Hân Tâm Kinh. Chỉ cần ngươi tu luyện theo kế hoạch của ta, trong vòng nửa năm sẽ đạt tới đỉnh phong tầng thứ 0, thứ sức trùng kích tâng thứ 1.”
"A!!!" Chu Bạch ôm đầu, suy sụp nghe Doanh Hủy thuyết phục tận tình. Mấy ngày nay hắn không được ngủ ngon giấc.
Bịt tai cũng vô ích, Doanh Hủy dùng nguyên thần lực chấn động không khí để nói chuyện, không thể nào ngăn cản.
"Rõ ràng trông như một lão già thiết huyết, sao có thể lắm lời đến vậy?!"
Chu Bạch mở to mắt, mắt đầy tơ máu. Hôm qua hắn không hề lừa Cảnh Tú, mấy ngày nay hắn thực sự không ngủ được, cứ trừng mắt nhìn trần nhà, lại không thể làm việc khác, vì như vậy sẽ không có lười điểm.
Chỉ khi nào đối phương bỏ đi, hắn mới có thể tranh thủ nằm một lát.
Mãi đến gần giờ tan học, Doanh Hủy mới thở dài một tiếng: "Ai, Chu Bạch, thời gian không còn sớm, ta lại nói thêm vài câu..."