Âm! Lại một chưởng hung hăng giáng xuống đầu Chu Bạch. Lực chưởng đủ sức đánh nát tấm thép, nhưng lại không thể khiến đầu Chu Bạch lay động dù chỉ nửa phần, ngược lại còn khiến Vân Không đau nhức cả bàn tay.
Đao Đồ giỏi tu luyện võ đạo, tốc độ tu luyện võ công vượt xa tám loại lộ tuyến khác, thường có thể tu luyện nhiều loại võ công.
Vân Không thi triển Xuyên Sơn Chưởng, muốn dùng Nguyên Thần chi lực xuyên thấu lớp phòng ngự bên ngoài, đánh thẳng vào nội tạng đối phương.
Nhưng khi phát hiện vô hiệu, nàng liền đổi sang Điện Quang Thối. Nguyên Thần chi lực vận chuyển, chấn động, mang theo những tia điện quang, đá vào ngực Chu Bạch.
Điện quang kinh khủng đánh lên người Chu Bạch, nhưng đến cả quần áo của hắn cũng không thể phá vỡ. Ngược lại, Chu Bạch thừa dịp Vân Không thu chân về, tóm lấy bàn chân nàng.
"Xuyên Sơn Chưởng, qua loa." Chu Bạch lắc đầu: "Điện Quang Thôối, rối tỉnh rối mù."
"Dừng ở đây thôi."
Ngay sau đó, người ta thấy Chu Bạch vung tay lên, nhờ tác dụng của Nguyên Thần chi lực, Vân Không bị hất đi như một cục gạch, oanh một tiếng phá vỡ không khí, bay thẳng ra khỏi lôi đài rộng hơn trăm mét, phịch một tiếng ngã xuống đất.
Nhưng vẫn chưa dừng lại, thân thể Vân Không sau khi chạm đất còn tiếp tục lăn lộn, lăn thêm hơn hai mươi mét nữa mới chịu dừng hẳn.
Nàng lấm lem bụi đất đứng dậy, vẻ mặt không thể tin nhìn Chu Bạch.
Toàn bộ sàn đấu im phăng phắc, dường như còn chấn kinh hơn cả diễn biến vừa rồi.
Một khắc sau, trên khán đài bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô, vô số người đứng lên, không ngừng vỗ tay cho Chu Bạch.
Lưu Hiển Mãnh đứng lên, híp mắt nhìn Chu Bạch trên đài, hồi lâu mới chậm rãi thở ra một hơi: "Gã này... không yếu như chúng ta tưởng tượng. Nguyên Thần chi lực của Vân Không dù chỉ hơn 160, nhưng có thể hất tung cô ta như vậy, Nguyên Thần chi lực của Chu Bạch e là đã đột phá 200 rồi. Xem thường ngươi rồi."