Nghe thấy tên mình, ánh mắt Chu Bạch bỗng bừng sáng.
"Vừa mới bắt đầu đã đến lượt ta rồi sao."
Trong thức hải Chu Bạch, Christina cũng hưng phấn không kém, kiếm khí rục rịch.
"Cuối cùng cũng đến lúc Christina ta ra tay, để cho lũ phàm nhân này biết thế nào mới là thiên tài thật sự."
Christina sung sướng nghĩ: "Hắc hắc, đồng đội hack đúng là sướng thật."
Trong lúc Chu Bạch từng bước tiến về lôi đài, từ đám đông phía đối diện, một cô nương dáng người xinh xắn, môi gợi cảm cũng đang hướng về phía lôi đài mà đi.
Nàng chính là Vân Không, người đứng thứ 14 trong kỳ thi nhập học, cũng là bạn bè khá thân với Lưu Hiển.
Thấy Vân Không tiến lên, Lưu Hiển nhắc nhở: "Đừng nương tay, loại bỏ thẳng tay tên đó đi. Hắn trong kỳ thi này quá chướng mắt."
Vân Không mỉm cười, thân hình thoăn thoắt, đã có mặt trên lôi đài.
Chu Bạch từng bước lên lôi đài, không ngừng tự nhủ: "Bình tĩnh, phải bình tĩnh. Bắt đầu từ đây, không thể đơn giản miễu sát đối thủ. Muốn điểm thực chiến cao, phải cho mọi người thấy rõ sự khác biệt giữa mình và đối phương, đã đến lúc thể hiện khí độ của cao thủ."
Trong đầu hắn, không ngừng hiện lên những chiến thuật đã suy nghĩ kỹ.
Christina không nhịn được hỏi: "Ngươi định làm gì vậy?"
Chu Bạch đáp: "Hừ, đương nhiên là đang nghĩ cách đánh cho đẹp."
Christina lại hỏi: "Không được thì K.O luôn cho xong chuyện à?"
Chu Bạch đáp: "Thế thì còn gì là đủ? Chiến đấu, kết quả chỉ là một phần, quá trình cũng rất quan trọng. Một cao thủ, chỉ cần qua ngôn ngữ, động tác, thần thái, cũng có thể khiến người khác đánh giá cao thực lực của mình, đó mới là việc ta cần làm."
Christina nghiêng đầu khó hiểu: "Hả?”
"Haizz, với trí tuệ của ngươi thì khó mà hiểu được những chuyện phức tạp thế này, cứ xem ta làm đi."
Cùng lúc đó, khi 16 trận đấu bắt đầu, những người xem xung quanh cũng dần trở nên phấn khích.
So với những trận chiến hỗn loạn của sáu trăm học sinh trước đó, rõ ràng những trận đấu một đối một của Top 16 hấp dẫn hơn nhiều.