Trên lôi đài, theo bóng thú phía sau đại hán đần hiện rõ, không khí vang lên tiếng gầm trầm đục.
Kích hoạt Thú Hóa Nguyên Thần, nguyên thần lực của đại hán sôi trào, mang theo ý cảnh vạn thú gào thét, vật cạnh thiên trạch, hội tụ về nắm đấm, hung hăng đánh về phía Cảnh Tú.
Ánh mắt Cảnh Tú ngưng lại, tay phải kẹp Nguyên Thần Châm khẽ động. Lập tức, vô hình nguyên thần chi lực từ cây châm, nối đến mấy chục điểm sáng trên người đại hán.
Đó là khoảnh khắc đại hán bộc phát toàn bộ sức mạnh, Cảnh Tú kích hoạt những Nguyên Thần Châm đã lén ghim vào trước đó.
Khi Nguyên Thần Châm phát tác, đại hán cảm thấy cơ bắp, xương cốt toàn thân nhói buốt, thân thể cứng đờ, kinh ngạc: “Lúc nào?”
Cảnh Tú đáp: “Nguyên Thần Châm ẩn hiện khó lường. Lúc trước ngươi dùng nguyên thần lực bao bọc toàn thân, ta có kích phát cũng vô dụng. Nhưng hiện tại.”
Chỉ thấy những vị trí bị Nguyên Thần Châm đâm vào trên người đại hán lóe lên ánh đỏ, không ngừng kiềm chế thân thể hắn, thậm chí cản trở nguyên thần chi lực lưu thông.
“Nhục thân ngươi đã bị ta khống chế bằng Nguyên Thần Châm, ngươi thua rồi.”
Ngay lúc Cảnh Tú nghi hoặc vì sao Tôn Ngọc Chân sư phụ chưa tuyên bố thắng lợi, bóng thú phía sau đại hán càng thêm ngưng thực, khóe miệng hắn nhếch lên, lộ ra nụ cười nhăn nhở: “Rất tốt, như vậy mới có chút thú vị. Nếu Nguyên Thần Châm của ngươi chuẩn bị cho việc cấm chế nhục thân, vậy còn thú thì sao?”
Khoảnh khắc sau, lông tóc rậm rạp bỗng mọc ra trên người đại hán, cơ bắp bành trướng, mặt dài ra, răng nanh mọc dài.
Đi kèm với quá trình hóa thú, Nguyên Thần Châm mất dần hiệu lực. Đại hán, giờ đã bị lông rậm bao phủ, vung nắm đấm. Không khí nổ tung, nắm đấm chứa nguyên thần lực cuồng bạo, nện thắng vào người Cảnh Tú.