Tiền Vương Tôn nhíu mày: "Rốt cuộc là cái quỷ gì thế này? Cái tên bày trận này, chăng lẽ đang cho chứng ta xem hồi ức của hắn?”
Đi dọc theo hành lang, cả ba dần dần nhận ra âm thanh kia chỉ là âm thanh, không có ai thật sự ở trong phòng, nên không còn căng thẳng như ban đầu.
Kiến Tính nghe Tiền Vương Tôn nói thì lắc đầu, ra sức gãi đầu: "Mấu chốt hình như là quyển kinh văn này, rốt cuộc là kinh văn gì? Có ý nghĩa gì? Sao đến giờ tôi chưa từng nghe qua?" Nói rồi, hắn vịn tay lên tường.
Bức tường trước mắt không còn vẻ mới tinh kiên cố, theo động tác vịn tường của Kiến Tính, tiếng xoạt xoạt giòn tan vang lên, vách tường nứt ra từng đường, âm thanh trầm đục lan ra khắp phòng, kéo dài đến tận hành lang bên ngoài rồi mới chậm rãi dừng lại.
Nhìn bức tường ngừng nứt, ba người vô thức thở phào.
Nhưng ngay lúc đó, họ phát hiện, cùng với tiếng nứt của vách tường, tiếng đọc kinh của đứa trẻ cũng im bặt.
Trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, những bức tường xung quanh dần nhuốm một màu đỏ máu.
Trận pháp biến đổi, Chu Bạch và hai người kia nép vào trong phòng vài phút, cảm thấy bên ngoài không có động tĩnh gì mới cẩn thận bước ra.
Nhìn xung quanh không một bóng người, từ một hành lang trắng tinh rộng rãi biến thành một màu đỏ bao phủ, lòng ba người đều chùng xuống.
Kiến Tính nhìn Tiền Vương Tôn: "Thế nào? Có cảm thấy nguy hiểm không?"
Tiền Vương Tôn cười khổ: "Mẹ kiếp, cảm giác trước sau đều đầy rẫy nguy cơ. Nhưng có thể thấy, người bày trận đường như muốn chúng ta đi tiếp, có chuyện gì đó muốn nói với chúng ta.”
Suy nghĩ một lát, cả ba vẫn tiếp tục đi xuống, vầng sáng đỏ càng thêm nồng đậm.