Thiếu nữ, từ cổ trở xuống, đã hoàn toàn biến thành hình dạng người giấy.
Tứ chi bị đinh ghim chặt lên tường, trông như một bức tranh treo.
Chu Bạch cúi đầu, giọng trầm xuống: “Ai làm chuyện này!”
Lý Tu Trúc bước đến bên cạnh Chu Bạch, nhìn người giấy trên tường nói: “Chính cô ta.”
“Cái gì?” Chu Bạch không tin: “Tại sao cô ta lại muốn làm vậy?”
“Để tăng đạo hóa độ.” Lý Tu Trúc thở dài: “Không phải cậu nói cô ta sắp bị đuổi học sao? Theo tôi biết, Đông Hoa Đạo Giáo cứ hai tháng lại khảo hạch một lần, nếu nhiều lần không tiến bộ rõ rệt, sẽ bị cho nghi học, tiết kiệm vật tư bồi dưỡng học sinh có tiềm năng hơn.”
“Cô bé này… Rõ ràng không đủ thiên phú, cưỡng ép tăng lên chỉ dẫn đến nhiễu sóng.”
“Tiếng động cậu nghe thấy trước đó, hẳn là tiếng cô ta đập đầu vào tường. Đầu cô ta xuống đến thân thể đã hoàn toàn nhiễu sóng, thành thứ giống người giấy, thậm chí có thể xuyên tường.”
“Vì đầu vẫn giữ được hình người, nên khi xuyên tường, đầu dễ bị kẹt lại, phát ra tiếng va chạm.”
Chu Bạch nhìn cô gái đã mất hết sinh khí, thở dài: “Tại sao… Tại sao cứ phải kiên trì tăng lên như vậy…”
“Con đường tu đạo, không tiến ắt lùi, nhưng đưới ảnh hưởng của thiên đạo vặn vẹo, đôi khi cứ thăng tiến không lùi chưa chắc đã thành công.” Lý Tu Trúc lắc đầu: “Tiến một bước hay lùi một bước, năm bắt sự vi diệu đó cũng là bài học đầu tiên của tu đạo.”
“Vừa cần dũng khí tiến lên, cũng cần thấy nước xiết thì lui, khi cần quyết đoán thì phải quyết đoán.”
Chu Bạch nghe vậy chau mày, tu đạo… quả nhiên quá khó khăn.
“Cũng may mình có hệ thống hỗ trợ tu luyện.”
Chu Bạch nhìn cô gái trên tường hỏi: “Anh giết cô ta à?”
Lý Tu Trúc lắc đầu: “Tôi mai phục bên ngoài, thấy cậu hôn mê thì xông vào, nhưng tôi vừa phá đạo pháp của cô ta, cô ta đã tự sát.”
Nhìn thiếu nữ da tái nhợt như giấy trắng, Lý Tu Trúc tức giận: “Cô ta hẳn còn sót lại chút ý chí, nên mới chọn tự sát. Có lẽ chính vì chút ý chí đó mà hôm qua cô ta không ra tay với ai.”