Vừa mở cửa phòng, Chu Bạch đã thấy một cô bé có mái tóc đỏ rực, mặc bộ đồ thể thao mnàu đen, cao chừng mét tư đang đứng trước cửa, vẻ mặt khó chịu nhìn hắn.
"Ngươi là... Hạ Lệ?" Chu Bạch nhanh chóng nhận ra thân phận đối phương.
Cô bé trước mắt trông chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, chính là Hạ Lệ, người có Nguyên Thần giá trị đạt tới 99 cao nhất khóa này, và xếp thứ 10 trong kỳ thi đầu vào.
Dù xếp hạng mười, nhưng Hạ Lệ còn quá nhỏ tuổi. Xét trên một phương diện nào đó, có lẽ cô bé còn có thiên phú tu đạo hơn những người khác.
Hạ Lệ nhìn Chu Bạch, nói: "Lữ lão sư bảo em đến gọi anh đi học..."
Chu Bạch ngẫm nghĩ rồi "rầm" một tiếng đóng sập cửa phòng.
Hạ Lệ tức giận đập cửa ầm ầm: "Chu Bạch! Anh ra đây cho em! Có nghe không hả!"
"Anh mà không ra! Em đánh sập cửa đó!"
Chu Bạch nhét giấy vào tai, nằm ườn ra giường ngủ tiếp, nghe loáng thoáng tiếng xì xào bàn tán bên ngoài, trong lòng lẩm bẩm: "Tâm ma, tất cả đều là tâm ma! Đừng hòng ngăn cản ta tu tiên."
Hạ Lệ đập cửa hơn mười phút, nhưng cuối cùng vẫn không dám phá cửa ký túc xá của trường. Thấy sắp đến giờ vào học, Hạ Lệ đá mạnh vào cửa phòng mấy cái, lại quát mắng Chu Bạch vài câu rồi bỏ đi.
"Đồ hỗn đản!"
"Đồ ngốc!"
"Tức chết em mất!"
Chu Bạch nghe tiếng cô bé rời đi, lặng lẽ thở phào, ngủ say như chết.
Cứ thế ngủ một mạch đến tận chạng vạng tối, bị Isha đói bụng cào cấu, liếm láp đánh thức.
...
"Ta... đói..."
"Được rồi được rồi, ta đi mua cơm cho ngươi đây."
Chu Bạch liếc nhìn hệ thống hỗ trợ tu luyện.
Đạo hóa độ: 0%
Nguyên Thần giá trị: 99
Thần đồ: Thiên nhân cửu tai
Lười: 850
"Không tệ, xem ra ngày mai có thể điểm thêm tinh điểm thứ ba."
Thế là Chu Bạch đi đến quán cơm ăn uống, mua thêm phần mang về. Trên đường lại bị Hạ Lệ chặn lại.