Chu Bạch nhìn Isha ủ rũ, có vẻ không vui, bèn ra sức khuyên nhủ: "Tsha, em đừng bướng binh nữa. Chúng ta bây giờ nghèo thế này, có cái này ăn đã là tốt lắm rồi."
Isha: "Ô ô ~~"
Chu Bạch: "Em đừng thấy anh có hai trăm điểm tích lũy là nhiều. Một tháng anh mới được có 200 điểm tích lũy, một ngày ăn ba bát cơm là hết 3 điểm, em cũng ăn ba bát, hai người cộng lại là 6 điểm tích lũy, một tháng đã tốn hết 180 điểm rồi."
Isha: "Ô ô ~~"
Chu Bạch: "Đấy còn chỉ là ăn cơm thôi, chưa tính quần áo, đồ dùng hàng ngày các loại. Cũng may Christina không cần ăn, nếu không thật sự bị hai người ăn chết mất."
Nói xong, Chu Bạch húp mấy ngụm cơm trắng thật to, trên mặt lộ vẻ thỏa mãn, nói với Isha: "Thơm quá Isha ơi, ăn nhanh đi em, cơm này ngon thật đấy."
Isha khụt khịt mũi liên tục, ngửi một lúc, cuối cùng cũng không nhịn được hé miệng, húp lấy húp để.
Thấy Isha ăn cơm ngon lành, Chu Bạch mỉm cười, mấy ngụm là hết sạch cơm trắng trong bát.
Trong nháy mắt, cơ thể mệt mỏi cả ngày như được hồi phục, đầu óc cũng tỉnh táo hẳn lên, cả người tràn đầy năng lượng.
"Đồ tốt thật, thứ này mà chỉ có 1 điểm tích lũy. Bên ngoài chắc chắn không đổi được đâu."
Chu Bạch nháy mắt. Cũng là 1 điểm tích lũy, bên ngoài may ra được một hai bát cơm, nhưng chắc chắn không có hiệu quả đặc biệt. Dùng 1 điểm tích lũy đổi được loại thức ăn khôi phục nhanh chóng tỉnh lực và thể lực thế này, đúng là phúc lợi của Đạo Giáo.
Vậy nên một dân thường bên ngoài mỗi tháng có thể kiếm được khoảng 100 đến 200 điểm tích lũy, nhìn qua cũng xêm xêm học sinh Đạo Giáo, nhưng về khoản chi phí ăn mặc, chất lượng lại khác biệt hoàn toàn.
Chu Bạch vừa ăn no, đã thấy Isha ngậm bát đi tới bên cạnh, đặt bát ăn cơm riêng của mình trước mặt anh.