Chu Bạch vui vẻ nghĩ về lão đầu ở nhà.
Cảnh Tú như một người trợ lý, một mực đi theo hắn.
Christina nhìn vẻ mặt sùng bái của Cảnh Tú, khó chịu nói: "Chu Bạch, ngươi cứ vậy mà đưa một người lai lịch không rõ ràng về nhà sao?"
Chu Bạch tùy tiện đáp: "Người ta sùng bái ta, thưởng thức tài hoa của ta, muốn đi theo ta, có gì sai?"
Christina: "Biết người biết mặt, khó biết lòng, con nhỏ này nhìn qua đã không phải hạng tốt. Ngươi có nhiều bí mật như vậy, đừng thân cận với nó quá."
"Bí mật? Ta có bí mật gì?” Chu Bạch cảm thán: "Bí mật lớn nhất trên người ta chính là cái bụng đầy tài hoa này. Tu đạo chưa tới mười ngày, ta đã đứng đầu bảng kỳ thi nhập học Đông Hoa Đạo Giáo, chính ta còn bội phục chính mình nữa là."
Christina nghiến răng ken két: "Gã này, đúng là bành trướng đến nổ cả người."
Chẳng mấy chốc, Cảnh Tú theo Chu Bạch đến trước cửa nhà lão đầu.
Cảnh Tú cười hì hì nói: "Chu đại ca, ngày mai ta đến đây chờ huynh cùng nhau nhập học nhé."
"Hả?" Chu Bạch ngượng ngùng đáp: "Không cần đâu, như vậy phiền muộn muội quá."
"Không phiền phức, không phiền phức.” Cảnh Tú nói: “Mẹ muội bảo, sau khi vào Đạo Giáo phải kết giao nhiều bạn bè, đặc biệt là với những bạn học có thành tích tốt. Chu đại ca huynh ý chí kiên cường như sắt thép, ngộ tính lại đứng nhất trong đám thí sinh năm nay, còn là người đứng đầu bảng, lại bình dị gần gũi, cố gắng như vậy, mẹ muội biết nhất định muốn muội kết thân với huynh.”
Chu Bạch nghe mà hơi ngượng ngùng, lắc đầu: "Lời mẹ muội nói cũng có lý. Yên tâm đi, sau này đi học, có gì không hiểu cứ hỏi ta."