Vượt qua vòng khảo thí thứ hai, Chu Bạch còn được giám khảo khen ngợi về ý chí sắt đá, lập tức trở thành đối tượng được đông đảo thí sinh ngưỡng mộ và chú ý.
Cảnh Tú dìu Chu Bạch đến khu vực thi vòng thứ ba. Trên đường đi, Chu Bạch gọi Christina trong đầu: “Cho ăn, con mèo chết tiệt kia, có phải mày biết gì từ lúc bắt đầu khảo thí không?”
“Ta chỉ là một con mèo Kitty bé nhỏ thôi.” Christina kêu oan: “Ta biết gì về tu đạo chứ.”
“Vậy lúc đó mày cười cái gì?” Chu Bạch hỏi: “Với lại mày không phải bảo cảm thấy nơi này rất quen à?”
“Thì quen thật mà.” Christina lẩm bẩm: “Ta cảm giác như đã từng ở đây rồi. Ngươi nhìn phía trước rẽ phải xem, ở đó chắc là một quán cơm, hình như mùi vị cũng không tệ.”
Rẽ phải, trước mắt là bãi rác, Christina lúng túng nói: “Không đúng, chẳng lẽ ta nhớ nhầm?”
Chu Bạch nhếch mép. Con mèo ngốc này đâu phải lần đầu không đáng tin, lời nó nói Chu Bạch vẫn phải dè chừng ba phần.
Cảnh Tú tò mò hỏi: “Chu đại ca, huynh đang tìm gì vậy?”
“Không không không, chúng ta mau đi thôi, kẻo muộn.”
Địa điểm khảo thí vòng thứ ba là một phòng học lớn, một ngàn hai trăm chỗ ngồi được xếp ngay ngắn trong phòng.
Phía trước một ngàn hai trăm chỗ ngồi, năm vị giám khảo ngồi xếp bằng, lơ lừng giữa không trung. Một trong số đó là Lã Trọng Dương, vị giám khảo của vòng thi trước.
Ngồi ở vị trí trung tâm, một lão giả vuốt râu, nhìn 1200 thí sinh trước mặt cười nói: “Chào các vị, rất vui được gặp lại các vị ở đây. Ta là Triệu Thủ Nhất, phó hiệu trưởng Đông Hoa Đạo Giáo, đồng thời là giám khảo thứ nhất trong ban giám khảo năm người của vòng thi thứ ba này.”
Triệu Thủ Nhất hiền từ nhìn 1200 thí sinh, trong mắt ông, những người này là tương lai của nhân loại, là lực lượng nòng cốt trong mấy chục năm tới.
Ông phất tay nhẹ một cái, một bức tranh từ từ mở ra trong hư không.
Nhìn thấy nội dung bức tranh, tất cả 1200 thí sinh đều thất thần.