Từ khi đó, Tường Không không nghĩ tới Ngả Lạp đích thân xuất thủ, bởi vì khi đó Tường Không chưa quá mức thể hiện rõ tư tưởng và khả năng thống nhất thiên hạ, cũng hiểu được điều này hình như rất không thể tưởng tượng, để người khác không thể tin tưởng.
Dù sao, có thể nuốt một đế quốc khác, đối với tam đại đế quốc trên đại lục mà nói đã là sự tình cực hạn, thậm chí có thể nói là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.
Sở dĩ nói, tại lúc đó, vô luận là ai cũng sẽ không nghĩ tới Ngả Lạp sẽ ra tay hỗ trợ.
Trên thực kế kết quả khiến mọi người mở rộng tầm mắt, tại thời điểm Trường Không chiếm đoạt đại bộ phận lãnh thổ Chu Tước, Ngả Lạp xuất thủ, để Chu Tước thu được cơ hội thở dốc, giật lại chiến tuyến, trên lãnh địa cuối cùng, chống đớ sự xâm phạm của Trường Không, có thể khiến Chu Tước không bị rơi vào tay giặc.
Đương nhiên, tổn thất của Chu Tước cũng rất thảm trọng, hầu như đã bị mất ba phần bốn lãnh địa.
Đây không phải là do Ngả Lạp xuất thủ muộn, mà là tiến độ của Tường Không thực sự quá nhanh, phi thuyền vận binh đã khiến Tường Không đạt được tốc độ không thể tưởng tượng nổi, đồng thời đánh Chu Tước trở tay không kịp.
Từ khi đó, còn có người hoài nghi, nếu như có thể sử dụng phi thuyền thần kỳ như vậy, vì sao không công kích trên không trung, mà chỉ vận binh?
Kỳ thực đáp án rất đơn giản, bởi vì lúc đó Tường Không mới chỉ nắm giữ được kỹ thuật phi hành này, còn chưa hoàn thiện, mà khi đó chiến tranh đã bắt đầu, vì vậy chỉ có thể dùng để vận chuyển binh sĩ.
Mà phi thuyền vận binh là ai thiết kế? Không ai khác ngoài Diệp Lãng.
Đối với sự tình này, Long Cát công chúa thực sự là hận không thể đánh Diệp Lãng một trận, chỉ là khi đó nàng không có tâm tình, đồng thời Diệp Lãng cũng không có khả năng xuất hiện trước mặt nàng.