- Nàng là trinh nữ!
Diệp Lãng trả lời, câu trả lời này tin rằng những người có mặt cũng có thể đoán ra, dù sao Triệu Nhã Nhu cũng không phải loại người tuỳ tiện, chưa bao giờ thấy nàng đi cùng nam nhân, trừ Diệp Lãng, không có ai ở được bên này lâu một chút.
Lúc này, Triệu Nhã Nhu cười cười, hình như có chút ngạo mạn, nhưng rất nhanh, nụ cười đó biến mất, nàng chỉ muốn đá bay Diệp Lãng, bởi vì câu nói tiếp theo của hắn.
Câu nói đó là:
- Cả đời này nàng đều là trinh nữ! Ai dám lấy một kẻ biến thái như nàng...
- Cút cho ta!
Triệu Nhã Nhu một cước đá bay Diệp Lãng, tốc độ rất nhanh, cũng rất đột ngột, khiến Diệp Lãng không thể tránh né.
- Hứ, ta chỉ nói sự thực mà thôi!
Diệp Lãng nói.
- Ngươi còn dám nói!
- Vậy Sa Lan, tại sao nàng không nói mình là trinh nữ, như vậy có thể chứng minh nàng chưa từng có con với người khác?
Diệp Lãng trực tiếp bỏ qua Triệu Nhã Nhu, chuyển chủ đề.
Đối với câu hỏi này, Diệp Lãng kì thực cũng rất muốn hỏi, mặc dù nói hắn cứ quên, nhưng nếu bây giờ có cơ hội vậy thì thuận tiện hỏi luôn.
- Mặc kệ ta!
Sa Lan vẫn câu nói đó, không muốn trả lời.
- Nói đi Sa Lan, ta cũng rất hiếu kì.
Triệu Nhã Nhu chạy đến bóp cổ Diệp Lãng một cái rồi mới hỏi.
-..., Hoàng thượng nếu như muốn biết thì ta sẽ nói! Kì thực, lúc đó, ta muốn gả cho Mạc Á gia tộc, muốn nhận được sự ủng hộ của họ...
-... Xin hoàng thượng thứ lỗi, ý của ta là...
Sa Lan nói, sợ Triệu Nhã Nhu hiểu nhầm mình có bụng dạ gì, dù sao Mạc Á gia tộc đã bị tiêu diệt như như một kẻ phản quốc.
- Cái này ta hiểu, ngươi cứ nói tiếp.
Triệu Nhã Nhu gật đầu nói, nàng không bao giờ quan tâm đến quá khứ của Sa Lan.