Đối với chuyện này thất ca lại cực kỳ vui vẻ, thậm chí hắn đã bắt đầu có ý nghĩ thu một số tiền đặt cọc của mọi người, sau đó lại vô sỉ nói rằng đó chỉ là phí báo danh cạnh tranh, muốn mua được nhà tại Hạo Nguyệt Hồ, còn phải tiến hành đấu giá.
Nếu hắn thật sự làm như vậy, chỉ tính riêng về tiền đặt cọc đã đủ làm cho hắn giàu có!
Đương nhiên hắn biết mình làm như vậy là không được, như vậy sẽ làm hắn mất đi thành tín, nhưng hắn cảm thấy có thể cử hành một lần đấu giá, sau đó thu phí vào phòng đấu giá.
Khi đó tin tưởng toàn bộ đại lục sẽ có người tới, như vậy tiền thu vào sẽ nhiều tới mức khiến cho hắn nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh.
Đương nhiên những việc này ngày sau mới nói tới, mà thất ca sẽ dự định làm thế nào thật sự còn chưa biết được.
Sau khi trở lại Diệp thành, Diệp Lãng cũng không mang theo tiểu Linh cùng Chân Tiểu Yên đi chung, lại quay trở về nhà nghỉ ngơi, chuyện này cũng thật bình thường, dù sao hiện tại sắc trời đã tối, dù thất ca có gấp cũng không thể yêu cầu Diệp Lãng đi xử lý công việc cho hắn.
Những người khác càng không có được quyền lợi này, tuy rằng bọn hắn cũng muốn tiếp xúc nhiều với Diệp Lãng, muốn đạt được một ít ưu đãi từ trên người hắn, nhưng họ cũng biết đúng mực, biết chuyện gì nên làm hay không nên làm.
- Diệp Lãng, lần này ngươi sẽ ở lại bao lâu?
Thất công chúa vừa về tới nhà liền hỏi.
- Làm xong công việc sẽ về, nhiều nhất là ba bốn ngày thôi.
Diệp Lãng hồi đáp.
- Chỉ ba bốn ngày sao, ta thật muốn cùng ngươi đến Hạo Nguyệt Hồ…
Thất công chúa tựa hồ không để ý tới Diệp Lãng sẽ ở nhà bao lâu, nàng chỉ để ý chuyện Diệp Lãng có mời nàng cùng hắn đi vào Hạo Nguyệt Hồ hay không mà thôi.