-Ha ha, còn nói không đang nghĩ tới lão bản! Lúc trước ngươi nên đi cùng chúng ta, không biết lão bản có nhớ tới ngươi hay không, nhưng nếu có ngươi ở bên cạnh, chắc chắn hắn sẽ không đi Vạn Hoa Lầu, cũng không mang về nhiều tỷ muội như vậy.
Liễu Phi Yên vừa cười vừa nói, dùng nhón tay khiêu khích khuôn mặt đáng yêu đỏ bừng của Chân Tiểu Yên.
-Ai mà biết chứ, cho dù nhớ ta, hắn chỉ nhớ tới đồ ăn của ta.
Chân Tiểu Yên nói.
-Được rồi, đừng khiêm nhường, người nào không biết trù nghệ của ngươi là thiên hạ vô song chứ, ngươi làm bánh ngọt hoa quế còn hơn xa so với những cái bánh trước đây mà hắn ăn, nếu lão bản có ở đây, nhất định sẽ phải ngươi theo hắn.
Liễu Phi Yên vừa cười vừa nói, trong giọng có chút đố kỵ.
Trù nghệ của Chân Tiểu Yên trù đã là một đại chiêu bài của trà lâu, rất nhiều người đều muốn ăn bánh và uống trà do nàng làm, nếu như có thể, còn muốn ăn tiệc rượu do Chân Tiểu Yên làm.
Nhưng mà, dưới tình huống bình thường, Chân Tiểu Yên rất ít khi làm tiệc rượu, một tháng tối đa chỉ có một lần, mà tiệc rượu và thức ăn mỗi tháng một lần này, chính là mục tiêu của rất nhiều người.
Mà tên của Chân Tiểu Yên đã xâm nhập vào nhân tâm, làm cho rất nhiều người điên cuồng, cũng từng có một ít người của nơi khác tới, yêu cầu Chân Tiểu Yên làm tiệc rượu cho bọn họ, chỉ có điều, kết quả cũng giống nhau, những người này bị mời ra khỏi trà lâu, thậm chí bị mời ra khỏi Diệp thành.
Bởi vì người nơi này đều biết, Chân Tiểu Yên là người trọng yếu bên cạnh Diệp Lãng, đắc tội nàng, chẳng khác nào đắc tội Diệp Lãng.
Mà trong Diệp thành này, có người nào dám đắc tội Diệp Lãng sao? Không có, trừ phi là ngươi không muốn lăn lộn ở chỗ này.
-Trù nghệ vô song thì thế nào, không có người ăn cũng chẳng là gì cả...
Chân Tiểu Yên nói rất ngữ khí buồn phiền, sự ưu sầu của nàng đã lây sang những vật ở gần đó.