Ngữ khí của Thất công chúa có chút quái, giống như đang ghen, giống như đang trêu ghẹo.
-Có thê a, bằng không cũng không bị người ta bán! Đúng rồi, mụ béo ở nơi nào, ta muốn nàng cùng đi Hạo Nguyệt Hồ với ta.
Diệp Lãng hỏi, thời điểm hắn ở chỗ này lúc trước, Chân Tiểu Yên vẫn luôn ở cùng một chỗ với hắn.
-Tiểu Yên à, nàng đang ở trà lâu, nàng thích ở cùng chỗ với tỷ muội Liễu Phi Yên, ở đây với chúng ta, nàng không quen. Ngươi bảo nàng đi cùng ngươi, có phải muốn nàng làm cơm cho ngươi không.
Diệp Lam Vũ trả lời vấn đề, sau đó thuận miệng hỏi một câu.
Đây là thói quen của Diệp Lãng, hắn nhất định sẽ mang theo Chân Tiểu Yên, chỉ cần hai người ở cùng một chỗ, hắn mới được ăn đồ ăn của Chân Tiểu Yên làm cho hắn.
Đây là chuyện mọi người đều biết, cũng khó trách Diệp Lam Vũ lại hỏi như thế, nhưng mà, lúc này, Diệp Lãng không chỉ có một mục đích như vậy.
-Nấu cơm là nhất định, nhưng nàng cũng có thể trở thành trợ thủ, nàng cũng là một luyện kim thuật sĩ!
Diệp Lãng nói ra.
Nhiều khi, tất cả mọi người đều xem nhẹ chuyện này, Chân Tiểu Yên là một luyện kim thuật sĩ, hơn nữa còn là một luyện kim thuật sĩ không tồi, nàng dư sức làm trợ thủ cho Diệp Lãng.